Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói trìu mến của mẹ khiến Tỉnh Mịch Hà không nhịn được mà bật khóc, hơi ấm phủ lên mu bàn tay không thể nguôi ngoai.

Phan Diệc Thu vén chăn lên, cô khóc híp mắt nức nở, bên miệng dính tóc, nước mắt dính ở đầu gối.

“Con muốn có tiền, con không muốn bị bắt nạt, con sợ hãi”

Phan Diệc Thu đau lòng, lau nước mắt cho cô.

“Sẽ không có ai bắt nạt con đâu. Có bố mẹ ở bên, khi chân con lành lặn, gia đình chúng ta sẽ ở một nơi khác, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Nỗi oan ức được an ủi lại bộc phát, nỗi uất nghẹn trong lòng lại bị bóp chặt khiến nước mắt trào ra.

Tỉnh Mịch Hà không muốn nghĩ đến hậu quả, liệu mọi chuyện có thực sự khá hơn không, Trạm Lâu có ngừng quấy rầy cô không.

Lỡ như hắn trắng án, nửa đời sau phải sống trong cơn ác mộng, không bằng cô chết sớm để sớm giải thoát.

Phiên tòa sẽ được tổ chức vào tháng sau. Tỉnh Mịch Hà chân có thể miễn cưỡng lên đi đường, còn cần người nâng, cô không muốn tập phục hồi chân. Có lẽ vì cô không có hy vọng vào phán quyết , cả người rơi vào tinh thần sa sút.

Bác sĩ cho biết, cơ thể cô sẽ bị nhiều di chứng, nếu chân hồi phục tốt thì có thể đi lại bình thường, nếu không sau này sẽ đi khập khiễng.

Một tháng sau, như trong tưởng tượng, đến rất nhanh, vào ngày diễn ra phiên tòa, cha mẹ cô cùng cô vào tòa, cô ngồi cạnh Chu Hiến trong tòa án, nhưng chưa có ai đến ngồi ở ghế đối diện.

Mãi cho đến khi cửa bị mở ra, xa xa mới nghe thấy tiếng xích sắt, có tiếng cửa sắt sột soạt do có người mở ra, người đó càng ngày càng tiến lại gần, Tỉnh Mịch Hà trước sau đem tầm mắt nhìn chằm chằm sàn nhà, hàm răng của cô cũng không khống chế được.

Lòng bàn tay thấm ra một tầng ướt mềm mồ hôi, lỗ chân lông càng ngày càng cảnh giác dựng lên, tiếng hít thở quen thuộc, bước chân quen thuộc , nếu không phải đang ở toà án, có lẽ đã bị người bóp chặt cổ, đè xuống sàn đấm đánh không chừng.

“Không cần sợ hãi.” thanh âm Chu Hiến truyền đến:

“Nơi này là toà án, hắn không dám làm gì cô”

Tỉnh Mịch Hà cứng đờ ngẩng đầu lên, trên cổ có sức nặng vô hình nặng đến mức khiến cô ngạt thở, người đối diện đang ngồi trên chiếc ghế được bao quanh bởi những thanh sắt vuông vắn.

Trong tù, hắn vẫn ngạo nghễ, độc đoán, đầu bù tóc rối, đeo còng tay, chân đeo gông vì không tuân thủ kỷ luật, dáng ngồi tiêu sái đắc ý , thấy cô ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt khinh thường , hắn mở miệng :

Nhẫn đâu.

Dùng khẩu hình dò hỏi ngón tay trống rỗng của cô, chiếc nhẫn đã đi đâu.

Đáng sợ, những con giun dày đặc từ sống lưng chui lên chui thẳng lên não, cô cả người căng thẳng, kiễng chân, cúi đầu sợ mất bình tĩnh, như thể lúc này đây, cô chính là kẻ tội đồ đã nhận ra sai lầm của mình.

Trong suốt phiên tòa, cô đều cúi đầu lắng nghe tranh luận của đôi bên, luật sư phía đối diện luôn có vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt lấy giấy báo cáo bệnh tật của Trạm Lâu, anh ta có tiền sử tâm thần, hơn nữa mắc bệnh tâm thần rất nghiêm trọng , đi đến nước Mỹ cũng là trị liệu bệnh tình, bị cô dụ dỗ, anh về nước trong cơn tức giận nên lỡ tay đánh người vì tâm thần.

Kẻ lừa đảo.

Tỉnh Mịch Hà nhỏ giọng thầm mắng anh là kẻ dối trá, nước mắt cô hoảng loạn lăn dài, cô hận đến nhéo váy dài, kẹp chặt bả vai mà run rẩy, cảm thấy bất lực.

Mái tóc dài của cô xõa tung, khuôn mặt của cô bị che khuất bởi mái tóc, đôi mắt nào bị che khuất bởi mái tóc, Trạm Lâu nghĩ.

Chắc là cô ấy đang khóc, cô dùng gần toàn thân sức lực nghẹn lại để không khóc thành tiếng , hốc mắt phát sưng đảo qua lại, đôi mắt to sáng long lanh phủ một tầng ánh nước.

Ngậm miệng đỏ mặt, yếu đuối đáng thương, thúc đẩy hắn bạo lực cuồng đánh lên mặt cô, đạp cô dưới chân, nghiến răng nghiến lợi chất vấn hỏi cô sao còn mặt mũi khóc lóc, cùng lắm là nhét dương vật của anh vào miệng cô chặn tiếng khóc ồn ào khó chịu, nắm tóc một trước một sau thọc vào rút ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận