Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tòa tuyên án tội danh cố ý gây thương tích, anh ta bị kết án hai năm tù giam hoãn lại một năm chấp hành, Trạm Lâu nở nụ cười gian trá, ngẩng cao đầu kiêu ngạo nhìn cô, hắn rất thản nhiên đắc ý.

Tỉnh Mịch Hà biết chính mình xong đời.

Thịnh Duệ Lương trong hội trường che miệng, lấy ngón tay che nửa khuôn mặt, thẩm phán cùng ông ta đối diện, lại ăn ý dời đi tầm mắt nhìn chỗ khác, trận tuyên án này vốn không trì hoãn, ông ta nhìn đứa cháu trai đang đắc ý, nghĩ hắn có vẻ vui sướng quá sớm đi.

Tai họa, cuối cùng vẫn là tai họa, giống như cha mẹ của hắn, quỷ nghèo không xứng được ở trên đời.

“Thực xin lỗi mẹ, thực xin lỗi, thực xin lỗi.”

Phan Diệc Thu ôm lấy cô, người trước sau khóc không thở nổi, mẹ đau lòng nói với cô.

“Con không phải xin lỗi chúng ta sẽ kháng cáo cho đến khi tên súc sinh này vào tù.”

Tỉnh Thiệu Huy lái xe từ trong phiên tòa đi ra, bọn họ mặt mang thù hận:

“Chúng ta chuyển nhà, chuyển đến nơi khác ngay lập tức. Mịch Hà con ở bên cạnh cha mẹ, hắn sẽ không dám làm bậy”

Hoãn lại một năm chấp hành phán quyết, hắn căn bản không có tội gì bị trừng phạt cả, tên tâm thần này, chỉ cần anh ta muốn, anh ta có thể bắt lại cô.

Tỉnh Mịch Hà không nghĩ rằng Trạm Lâu là một người sẽ dễ dàng bỏ cuộc, ngược lại hắn cũng đủ cố chấp, cố chấp đến nỗi làm người khác sống không bằng chết.

Bọn họ suốt đêm dọn nhà, chưa tìm được một nơi khác để sống vẫn lên ô tô rời khỏi thành phố trong đêm. Tất cả thông tin về Tỉnh Mịch Hà đều được để lại ở đây.

Cô có khả năng sửa tên đổi họ, hoặc cô có thể sẽ thay đổi khuôn mặt của mình, muốn khiến hắn không tìm đến thì có rất nhiều biện pháp, Trạm Lâu nghĩ không ra cô sẽ làm cách nào.

Anh ta chỉ có thể để Lôi Hành tìm kiếm dấu vết bọn họ trốn thoát để lại để tìm ra chút manh mối.

Thịnh Duệ Lương cho hắn thời hạn bảy ngày để ra nước ngoài, bảy ngày này hắn cần thiết phải tìm được Tỉnh Mịch Hà và trói cô lên máy bay.

Ngày thứ ba, Thịnh Duệ Lương tới, hắn từ khi ra khỏi tòa án vẫn luôn ẩn nấp trong khách sạn, nhưng vẫn có thể bị người ta tìm ra.

Mở cửa không nói hai lời liền đấm một quyền, Trạm Lâu lùi lại hai bước, che mặt, cúi người xuống.

Hắn muốn trốn, Thịnh Duệ Lương không cho hắn cơ hội, đá vào người hắn, hắn đứng dậy ông ta giơ đầu gối lên và đấm vào bụng, tiếp theo quăng ngã hắn xuống sàn nhà, quỳ xuống và đấm vào mặt hắn.

Trạm Lâu không nói một lời, ngoại trừ hừ lạnh một tiếng, không ai hiểu Thịnh Duệ Lương hơn hắn, người đàn ông này vốn đã có bệnh, ngoại trừ bạo lực với hắn cũng không thèm nói đến quan hệ tình cảm huyết thống với hắn.

“Ba ngày, còn thừa bốn ngày.”

Thịnh Duệ Lương bóp chặt cổ áo hắn, đè hắn xuống sàn.

Trên mặt hắn có vết thương, nhưng lại không có phản ứng với sự đau đớn, vẻ mặt thoải mái:

“Gấp cái gì, tôi vẫn chưa tìm được cô ta, hoặc ông có thể giúp tôi tìm cô ta, tôi tìm được sẽ rời đi luôn”

Người đàn ông trung niên với khuôn mặt có râu trông có vẻ dịu ngoan nhưng sự thật lại là âm hiểm xảo trá, ông ta lấy từ trong túi ra một con dao găm, chĩa mũi dao sắc bén vào phần thân dưới không hề phòng bị của Trạm Lâu.

Chiến Lâu thở dốc, mồ hôi toát ra trên thái dương, hai tay lạnh ngắt cứng ngắc, ánh mắt hắn tối tăm không nói một lời nhìn về phía Thịnh Duệ Lương.

“Tìm được rồi thì lập tức rời đi cho tao . Nếu phát hiện được mày còn quay lại lần nữa, tao sẽ chặt chân, ném xác mày ra bên ngoài nơi hoang dã, đừng ở địa bàn của tao gây sóng gió ”

“Nếu mày cho rằng bản thân mình có năng lực thì hãy làm tay buôn súng ở nước Mỹ. Đừng cố khiêu khích tao, nếu không mày sẽ có kết cục giống như cha mẹ mày”

“Quỷ nghèo tội nghiệp nhặt chuột chết trong khu ổ chuột nên rèn luyện kỹ năng của một con mèo và bỏ chạy khi nhìn thấy người “

Bình luận (0)

Để lại bình luận