Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trạm Lâu hừ một tiếng cười: “Quỷ nghèo?”

“Mày đã quên bản thân mày cũng ăn chuột chết sao? Mày cho rằng mày dựa vào cái gì mới đi được đến ngày hôm nay, không phải cầm tiền cứu trợ của tao mới được như hiện tại sao? Theo đạo lý mà nói, mày nên quỳ lạy và dập đầu cảm ơn tao với tư cách là một người có thể so sánh với cha mẹ ruột của mày”

Trạm Lâu bất thình lình trừng lớn mắt: “Ờ…”

Mũi dao còn chưa đi đến đũng quần hắn, hắn giãy giụa trong vô vọng, mặt đỏ bừng vì ngạt thở, phần thân dưới có cảm giác đau đớn mãnh liệt, hắn căng ngón chân vùng vẫy, tức giận ngẩng cổ lên, giận dữ bộc lộ ra ngoài, càng nhiều hoảng sợ, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhìn người chằm chằm đến chết.

Thịnh Duệ Lương mặt không biểu cảm đè áp xuống, nheo lại đôi mắt sắc bén, ông là kẻ giết người không chớp mắt, từ trước đến nay luôn mượn dao giết người , nói như vậy thì đây là lần đầu tiên ông ta động thủ làm việc này.

“Thịnh Duệ Lương……”

“Gọi tao là gì?”

“Chú…”

Thịnh Duệ Lương cất con dao cho vào vỏ.

“Nhớ kĩ những gì mày vừa nói, hy vọng một ngày nào đó tao vẫn nghe được mày gọi tao là chú tôn trọng như vậy”

Trạm Lâu nằm trên mặt đất thở dốc, lồng ngực phập phồng hoảng sợ, nhịp tim đập loạn, như vừa trải qua mạo hiểm sống sót qua tai nạn, đôi mắt mở to đến khô khốc, quên mất chớp mắt.

Cổ áo thun bị kéo và nhăn nheo, tóc mái dính vào vầng trán đẫm mồ hôi, hắn ghét cảm giác ẩm ướt.

Mười bốn năm đã trôi qua kể từ khi hắn mười bốn tuổi bị bỏ rơi đến nước Mỹ, trạng thái khốn khổ và sống trong sợ hãi hàng ngày này đã quay trở lại khiến Trạm Lâu chán ghét đến mức nôn mửa.

Lôi Hành đã yêu cầu khách sạn cung cấp một bộ dụng cụ y tế để điều trị vết thương cho hắn.

“Tại sao không để tôi động thủ”

Trạm Lâu nhìn vùng da đùi bị dao găm cào xước mà cảm thấy ảm đạm.

“Ngoài việc gây ra một số vết thương ngoài da cho tôi, cậu có muốn mạo hiểm tính mạng của mình bằng cách làm gì đó trên địa bàn ông ta sao?”

Hắn cầm miếng bông povidone trong tay, nghiến răng nghiến lợi, căm ghét nói.

“Cậu chờ ông ta sang Mỹ thử xem tôi có thể bắn người ông ta thành tổ ong vò vẽ không!”

Mấy vạn phát đạn, cũng muốn làm cho ông ta không còn tí xương cốt nào.

Vào ngày thứ tư, Trạm Lâu nhận được một lá thư có địa chỉ và số điện thoại nhà mới của Tỉnh Mịch Hà.

Hắn biết lá thư này là ai gửi, Trạm Lâu cũng không hiểu sao Thịnh Duệ Lương lại muốn hắn rời đi gấp như vậy, chẳng lẽ sợ hắn phạm tội, ảnh hưởng đến con đường làm quan trong giới chính trị?

Nhưng không sao cả, việc đầu tiên anh làm khi bắt được Tỉnh Mịch Hà là đưa cô rời khỏi nơi quỷ quái này.

Gió thổi qua cửa sổ không đóng, người trên giường đột nhiên tỉnh dậy.

Đôi mắt cô tiều tụy hốc hác do mất ngủ lâu ngày, dẫn tới tơ máu trải rộng trên đồng tử, chỉ cần rung nhẹ một chút là có thể tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn.

Đây là việc mà Tỉnh Mịch Hà sẽ trải qua hàng đêm sau khi chuyển đến đây.

Cô ngồi ở đầu giường, hít thở không đều, hai tay run rẩy trong không khí, vuốt ve khuôn mặt đẫm mồ hôi của mình, có một cảm giác xa lạ khác thường.

Ngoài cửa sổ là một khung cảnh xa lạ, một thành phố bên bờ biển và hơi thở trong trẻo của mùa hè.

Cuộc sống như vậy sẽ kéo dài bao lâu, Tỉnh Mịch Hà cũng không biết nữa.

Cô thức dậy từ sáng sớm, cả đêm không ngủ, ngồi vào bàn ăn với tâm trạng uể oải.

Phan Diệc Thu đặt bữa sáng vừa mới làm xong trước mặt cô, vuốt sống lưng gầy gò của cô:

“Ăn chút đi, dạ dày của con không chịu nổi như thế này đâu.”

Tỉnh Mịch Hà che bụng, vết thương này cũng là cơn ác mộng do Trạm Lâu mang đến cho cô, không thể loại bỏ được.

“Con không ăn vô…”

“Dù chỉ một chút, cũng cố ăn một ít đi”

Bình luận (0)

Để lại bình luận