Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhẫn đâu?”

“Chiếc nhẫn tôi đưa cho cô đâu?”

Tránh không khỏi, trốn không thoát.

Tỉnh Mịch Hà lấy nhẫn ra, quỳ gối dưới chân hắn.

Nhìn cô chủ động giống như con chó ngoan ngoãn đã được thuần phục, nếu hắn không cẩn thận, cô sẽ biến thành mèo hoang cào hắn bị thương.

Trạm Lâu ngồi bên giường cô, cầm chiếc nhẫn vô tư xoay xoay, hoàn toàn còn nguyên vẹn.

“Em có biết nguồn gốc của chiếc nhẫn này không?” Hắn hạ giọng trầm xuống như sợ dọa đến cô, ánh mắt hung ác, mi mắt trong nheo lại dài ra.

“Chiếc nhẫn này tên là Pandora. Trong thần thoại Hy Lạp, nó được gọi là vật gây ra mọi tai họa. Truyền thuyết kể rằng Hephaestus đã tạo ra người phụ nữ đầu tiên. Các vị thần bị yêu cầu ban cho cô ta một món quà, nhưng chỉ có một mình Athena từ chối trao cho cô ta trí tuệ , nên Pandora đã hành động mà không cần suy nghĩ”

“Em có phải ngu xuẩn giống như cô ta đúng không?”

Trạm Lâu nắm tay cô, không thể run run run rẩy, Tỉnh Mịch Hà đang khóc, cô không thể kháng cự bị ép đeo chiếc nhẫn này vào ngón tay, chiếc nhẫn quá to, chỉ có thể vừa với ngón tay cái của cô.

Thành trong của chiếc nhẫn bạc có khắc một chuỗi chữ Hy Lạp và những biểu tượng kỳ lạ, Trạm Lâu nắm tay cô, hôn ngón tay cái của cô, những động tác dịu dàng của hắn không hề giống hắn mà ngược lại có ý nghĩa lúc sau anh đối xử với cô bao nhiêu tàn bạo.

“Những dòng chữ khắc trên chiếc nhẫn này có nghĩa là, Chúa phù hộ cho bạn. Đây là di vật do mẹ anh để lại cho anh”

Tỉnh Mịch Hà bị hắn nhìn đến rùng mình, lại nghĩ tới nhẫn đã từng bị cô vứt bỏ.

“Thật xin lỗi…… Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi.”

Trong mắt cô có quá nhiều cảm xúc, những mảnh vụn đục ngầu tụ tập trong mắt, Trạm Lâu gặm cắn trên ngón tay cô.

“Lần đầu tiên gặp em, tôi đã cảm thấy chiếc nhẫn này rất hợp với em. Em giống như một Pandora ngu ngốc. Tôi đưa cho em chiếc nhẫn để tượng trưng rằng em là người của tôi, những người trong công việc đó sẽ không bắt nạt em. Nếu em gặp một người không thấy chiếc nhẫn, họ sẽ kéo mang em đi giết”

“Bởi vì em là người của tôi” Đôi mắt xảo quyệt chảy ra dục vọng tàn nhẫn, cắn ngón tay cô, lần lượt để lại dấu răng đỏ tươi.

“Tôi thật sự rất cần phụ nữ, nhưng em là người phụ nữ đầu tiên cần tôi bảo vệ, nếu gặp được kẻ thù của tôi, bọn họ sẽ bắt em đi trêu đùa. Tôi không dám nhắc đến thân phận của em trước mặt người ngoài. Chỉ có thể ủy khuất em đi theo tôi, chỉ có thể làm tình nhân trước mặt anh, sẽ không ai biết em là bạn gái của anh được ”

Từ lúc bắt đầu, Trạm Lâu đã nói muốn cô làm bạn gái của mình, nhưng hắn không thể nói cho cô biết rằng cô cần phải giấu điều đó trước mặt người khác, nói như vậy, hắn giống như một người ích kỷ và nhút nhát, cô nhất định sẽ chạy trốn khỏi hắn sớm nhất có thể.

Hắn đang giải thích nhưng Tỉnh Mịch Hà không thể nghe được nữa, sự đau đớn ở đầu ngón tay khiến cô sợ hãi rơi nước mắt cắn môi.

“Tỉnh Mịch Hà, em có yêu tôi không?”

“Tôi yêu ! Tôi yêu anh!! Tôi yêu anh!” Cô trả lời mà không cần suy nghĩ.

Trạm Lâu thích bộ dáng cô mạnh dạn như vậy.

“Thật không, em yêu tôi được bao nhiêu? ”

Tỉnh Mịch Hà ngây ngẩn cả người, ngón tay truyền đến bén nhọn đau đớn, hắn cắn cảnh cáo, càng lúc càng dùng sức, hàm răng chỉnh tề nghiến chặt vào thịt ở giữa, cô đau ra nước mắt, lại nghe hắn hỏi.

“Em yêu tôi được bao nhiêu, Tỉnh Mịch Hà, em yêu tôi đến mức nào? ”

“A…… A!”

“Em dám nói không biết, thử xem, tôi hỏi em, em yêu tôi được bao nhiêu!”

Cô không thể rút được ngón tay sắp bị cắn đứt ra nên há mồm khóc lớn, nghĩ ra câu trả lời trước khi ngón tay bị cắn đứt.

“Tôi muốn cùng anh kết hôn ! Tôi yêu anh, tôi yêu anh. ”

Quả nhiên, ngay sau đó Trạm Lâu liền mở miệng ra, trên mặt mang theo nụ cười gió xuân, tràn đầy kiêu ngạo đắc ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận