Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Ôm Tội Lỗi
Bà Trang Liễu lau vội mồ hôi trên trán, xỏ dép đi vào nhà. Vừa thấy bộ dạng của Mật Mật, bà liền giơ tay đánh nhẹ vào lưng con gái, cằn nhằn:
“Con bé thối này, tai điếc à? Mẹ bấm chuông rát cả tay. Không gặp được anh Nhiễm về thì mẹ đứng ngoài này luôn à? Con làm cái gì trong nhà thế?”
Mặt Mật Mật trắng bệch như xác chết. Cô ngẩng đầu nhìn mẹ, hốc mắt đỏ hoe. Nhưng bà Trang Liễu đang mải mang đồ ăn vào bếp, cộng thêm ánh sáng trong phòng khách không quá rõ, nên cũng không nhận ra sự khác thường của con gái.
Lăng Nhiễm bước vào, anh vừa thong thả cởi áo vest, vừa nói với bà Trang Liễu:
“Xin lỗi mẹ, lát nữa con cài đặt dấu vân tay của mẹ vào khóa luôn. Dạo này con bận quá. Mật Mật, em làm gì mà thẫn thờ thế?”
Nói xong, Lăng Nhiễm dường như mới thực sự chú ý đến vẻ mặt của cô. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc, vừa xắn tay áo, vừa thong thả đi đến, ngồi xuống bên cạnh Mật Mật.
Chiếc sofa đắt tiền lún xuống.
Cánh tay dài của anh vươn ra, khoác lên vai cô.
Mật Mật giật nảy mình.
Cánh tay anh siết lại, không phải một cái khoác vai an ủi, mà là một sự chiếm hữu. Hơi ấm từ lồng ngực anh phả ra, mùi hương quen thuộc trên áo sơ mi anh—mùi gỗ tuyết tùng và mùi nắng—thứ mùi hương đã từng khiến cô an tâm say ngủ, giờ đây lại xộc thẳng vào mũi cô, khiến lồng ngực cô cuộn lên một cảm giác buồn nôn ghê tởm.
Anh cúi đầu, đôi mắt sắc bén ẩn sau gọng kính vàng nhìn xoáy vào cô, giọng trầm xuống:
“Mặt trắng bệch thế kia? Làm sao vậy?”
“Em… em mơ thấy ác mộng…” Mật Mật hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói, nhưng cô không thể nào đối diện với anh.
Trước đây, đã bao nhiêu lần cô nhìn anh ở khoảng cách này. Cô từng ngây ngất tự hỏi làm sao mình lại may mắn vớ được một người đàn”Chồng ơi, sao em lại tìm được người vừa đẹp trai, vừa giàu, lại còn thông minh như anh nhỉ?” Cô hỏi mãi, hỏi đến mức anh mất kiên nhẫn, cúi xuống bịt miệng cô lại bằng một nụ hôn sâu.
Nhưng bây giờ, khuôn mặt tuấn tú ấy lại khiến cô kinh hoàng.
“Nằm mơ thôi mà, xem em sợ kìa.”
Lăng Nhiễm cười cưng chiều, vươn tay muốn ôm chặt cô vào lòng. Đúng lúc này, bà Trang Liễu từ bếp ló đầu ra, trách móc:
“Con lớn tướng rồi mà còn như con nít. Có phải lại xem phim ma không? Đã bảo đừng xem mấy cái thứ nhảm nhí đó rồi. Ban ngày ban mặt mà cũng mơ ác mộng. Anh Nhiễm à, sau này con phải quản vợ con chặt vào. 21 tuổi, lấy chồng rồi mà cứ như đứa trẻ không chịu lớn.”
“Con…”
Mật Mật kháng cự lại cái ôm của Lăng Nhiễm. Đầu óc cô rối bời. Lăng Nhiễm luôn dịu dàng, nhưng ẩn dưới vẻ dịu dàng đó là một sự áp đảo, một sự chiếm hữu mà anh che giấu rất giỏi.
Dù cô hơi kháng cự, anh vẫn dùng sức, ép chặt cơ thể nhỏ bé của cô vào lồng ngực mình.
Cái ôm của anh thật mạnh mẽ, như một chiếc lồng sắt. Anh thậm chí còn quay sang nói với mẹ vợ:
“Đúng là không nên xem mấy thứ vô bổ đó.”
Rồi anh cúi xuống, đôi môi mỏng hôn lên trán cô, thì thầm: “Em nên xem ít thôi.”
Cái hôn đó như một dấu ấn tội lỗi khiến Mật Mật không thể chịu đựng nổi.
“Em đau đầu! Lăng Nhiễm, em muốn đi nghỉ. Em đau đầu quá!”
Cô dùng hết sức đẩy anh ra, gần như là chạy trối chết về phía phòng ngủ.
Cô không thể để Lăng Nhiễm ôm cô thêm một giây nào nữa. Cảm giác tội lỗi này đang dày vò cô đến chết.
Đây là một sai lầm. Một sai lầm không bao giờ nên xảy ra.
Cô không biết phải đối mặt với anh thế nào nữa.
Mật Mật đóng sầm cửa lại. Cô cần phải ngủ. Phải, ngủ một giấc. Có thể khi tỉnh dậy, cô sẽ phát hiện ra bức email kia không hề tồn tại. Tất cả chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận