Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mạng Nhện Dục Vọng
Cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, cách âm hoàn hảo.
Bên ngoài, bà Trang Liễu vẫn đang hài lòng lúi húi trong bếp, có lẽ còn đang ngâm nga một điệu nhạc quê mùa nào đó, hoàn toàn không hay biết bi kịch đang diễn ra bên trong.
Bên trong, Mật Mật đang bị giam cầm trên chính chiếc giường tân hôn của mình.
Cô cắn chặt môi dưới, cố ngăn tiếng nấc. Gò má cô đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hôi. Cô xấu hổ. Xấu hổ vì chính cơ thể mình.
Miệng cô gào thét “Không!”, nhưng nơi đó lại thành thật đến đáng ghét, nó đang ướt đẫm dưới sự trêu chọc của Lăng Nhiễm.
Cô là tội nhân. Một tội nhân của luân lý, đang cùng anh trai ruột của mình…
“Chỉ là 99% thôi mà…” – Mật Mật tự lừa dối mình trong tuyệt vọng – “Biết đâu còn 1%… 1% là họ nhầm lẫn thì sao?”
Cô cố bấu víu vào cái 1% mong manh đó, như người chết đuối vớ phải cọng rơm. Có thể là bà tổ trưởng gửi nhầm mail. Có thể là ai đó cố tình hãm hại…
Nhưng mọi ảo tưởng đều vỡ tan khi ngón tay Lăng Nhiễm bắt đầu di chuyển. Anh không chỉ dùng một ngón tay nữa.
Anh cúi xuống, đứng dậy một chút, quỳ gối giữa hai chân cô. Tay còn lại của anh tháo dây nịt. Tiếng kim loại va chạm “keng” một tiếng, sắc lạnh, như tiếng xích xiềng.
Rồi anh cúi xuống, vén áo cô lên, lộ ra chiếc áo lót xộc xệch và một bên ngực trần trụi, sưng đỏ vì bị anh xoa nắn.
Anh nhìn chằm chằm vào thành quả của mình, rồi lại nhìn xuống cửa huyệt đang ướt át của cô. Ngón tay anh, không biết từ lúc nào đã thêm một ngón nữa, đang khuấy đảo bên trong cô.
Mật Mật cong người lên, hai vú vểnh cao đầy mời gọi. Cô đưa tay che mặt, không dám nhìn, không dám khóc thành tiếng.
Khoái cảm đáng xấu hổ này đang càn quét cơ thể cô. Cô cảm thấy mình như một con sâu nhỏ bé, đang quằn quại trong cái bóng ma tâm lý khổng lồ, xấu xa thần phục dưới ngón tay của anh trai ruột mình…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận