Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tấm bùa hộ mệnh
Lời nói nửa tán tỉnh, nửa đe dọa ấy như một dòng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mật Mật. Anh đang cảnh cáo cô. Anh đang nói rằng, nếu cô không làm tròn vai trò của một người vợ, anh sẽ không ngại dùng vũ lực để “dạy” cô.
Cô phải làm sao đây? Hiện tại, cô đã hoàn toàn mất đi cảm giác nhập vai vào thân phận này. Cô chỉ muốn mọi thứ quay về điểm xuất phát.
Nhưng có thể sao? Khi mà cô và anh đã…
Mật Mật hoảng loạn, cúi gằm mặt như một đứa trẻ làm sai.
Nhìn bộ dạng đáng thương của cô, Lăng Nhiễm dường như lại mềm lòng. Anh thở dài, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. Gió thổi qua, cành liễu lay động.
“Lăng Nhiễm…” Mật Mật lí nhí, giọng đầy uất ức. Anh trai.
“A Nhiễm! Mật Nhi!” Tiếng Trang Liễu gọi từ xa. “Mua xong rồi, đi thôi! Lấy trái cây trong cốp xe cho ba mấy đứa nữa!”
Lăng Nhiễm lập tức buông cô ra. Như một diễn viên thay đổi mặt nạ, anh lại mỉm cười rạng rỡ, đẹp trai và dịu dàng. Anh véo nhẹ chóp mũi cô.
“Anh đi mở cốp xe cho mẹ. Em ở đây chờ.”
Mật Mật gật đầu. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của anh đi về phía mẹ, nhìn anh xách đồ, đỡ lời mẹ. Hoàn hảo. Không một kẽ hở.
Cô phải vui lên. Sắp đi thăm ba. Phải để ba yên lòng.
Mật Mật hít một hơi sâu, cố nặn ra một nụ cười. Cô ngẩng đầu lên, và tầm mắt cô dừng lại ở một tấm biển hiệu cách đó không xa.
NHÀ THUỐC TÂY.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Chuyện sinh con. Chuyện Lăng Nhiễm chưa bao giờ dùng biện pháp tránh thai.
Trời ơi!
Cô liếc nhìn Lăng Nhiễm và mẹ đang lấy đồ. Lợi dụng lúc không ai để ý, Mật Mật co giò chạy. Cô lao vào nhà thuốc như một tên trộm.
Vài phút sau, cô bước ra, tay nắm chặt vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp, loại tác dụng kéo dài. Cô vội vã nhét nó vào túi quần jean, tim đập như trống hội.
Lúc Lăng Nhiễm và Trang Liễu xách đồ đi tới, Mật Mật đã đứng chờ sẵn, vờ như không có gì.
“Con làm gì mà mặt đỏ thế?” Trang Liễu hỏi.
“Dạ… không có gì, con chạy vòng quanh cây liễu. Nóng quá. Mẹ, con xách táo cho.”
Cô giành lấy túi hoa quả. Cảm giác cầm được vỉ thuốc trong tay khiến tâm trạng Mật Mật tốt lên một cách kỳ lạ. Cô cảm thấy như mình vừa tìm được một tấm bùa hộ mệnh, một giải pháp tạm thời cho bi kịch không lối thoát này.
Ít nhất, cô sẽ không để tội lỗi này nhân lên. Cô sẽ không để một sinh linh là kết tinh của loạn luân ra đời.
Với tâm lý đó, Mật Mật thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô thậm chí còn có thể cười đùa vài câu với mẹ trên đường đi vào khu mộ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận