Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vấy Bẩn Nguồn Cội
Chiếc xe việt dã đen bóng, trị giá hơn bảy trăm vạn, nằm chềnh ềnh giữa con ngõ nhỏ bẩn thỉu như một con quái vật lạc loài. Mấy người hàng xóm lác đác còn sót lại thò đầu ra từ những khung cửa rỉ sét, nhìn chiếc xe với ánh mắt vừa tò mò vừa Ghen tị.
“Ối giời, nhà ai phát tài thế? Xe này chắc bằng cả gia tài!”
Mật Mật lờ đi những lời xì xào đó. Cô để Trang Liễu ngủ lại trong xe, điều hòa vẫn mở. Cô run rẩy, lấy chiếc chìa khóa rỉ sét giấu dưới viên gạch, tra vào ổ khóa đã hoen ố.
Cánh cửa gỗ mục nát kẽo kẹt mở ra, mang theo một luồng khí lạnh lẽo, âm u.
“Đây là nhà em lúc nhỏ.” Giọng Mật Mật run rẩy.
Cô dẫn anh vào. Cô đang dẫn một con hổ vào hang ổ của chính mình.
Cô đang đánh cược. Nếu anh nhìn thấy cái giường ọp ẹp nơi hai anh em từng ngủ chung, nếu anh nhìn thấy những vết bút chì cô vẽ bậy lên tường… anh sẽ nhớ ra. Và nếu anh nhớ ra, có lẽ anh sẽ ghê tởm cô. Anh sẽ ly hôn với cô.
Đó là lối thoát duy nhất của cô.
Bên trong tối om và chật chội. Chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ nhỏ xíu. Lăng Nhiễm bước vào, tháo cặp kính gọng vàng xuống, chậm rãi lau lau. Không có kính, đôi mắt anh lộ ra trần trụi, sâu thẳm và nguy hiểm.
Anh không nhìn đồ đạc. Anh đang hít thở. Hít thở không khí của quá khứ.
“Lúc trước… nhà em nghèo lắm.” Mật Mật bắt đầu lảm nhảm một cách lo lắng, cố gắng lấp đầy sự im lặng đáng sợ. “Nghèo đến mức… trộm nó cũng không thèm vào…”
Cô còn chưa dứt lời.
Một lực mạnh bất ngờ kéo giật cô lại. Lăng Nhiễm đã ở ngay trước mặt. Anh không nói một lời. Anh túm lấy gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn.
Đây không phải nụ hôn. Đây là một sự xâm lược.
Nó thô bạo, điên cuồng, và ngập tràn phẫn nộ. Lưỡi anh càn quét trong miệng cô, không phải sự khám phá âu yếm, mà là sự đánh dấu lãnh thổ. Nó có vị của bụi bặm, của mười lăm năm chờ đợi, và của dục vọng đã bị dồn nén đến mức biến chất.
“Lăng… Ưm…”
Mật Mật hoảng hốt đẩy anh ra. Nhưng sức cô sao bằng anh. Anh ép cô lùi lại, lùi mãi cho đến khi lưng cô đập mạnh vào bức tường.
Bức tường dán đầy những mẩu giấy báo cũ vàng ố. Tấm lưng trần của cô (qua lớp áo phông mỏng) cảm nhận được sự lạnh lẽo của vôi vữa và sự lợn cợn của những con chữ đã mờ.
Anh gầm gừ, vùi mặt vào cổ cô, cắn mút điên dại. Bàn tay anh không còn dịu dàng. Nó thô bạo xé toạc vạt áo thun của cô , luồn vào trong, bóp lấy bầu ngực cô một cách tàn nhẫn.
“A!” Mật Mật thét lên.
“Chính là ở đây,” anh thì thầm, giọng khàn đặc, hơi thở nóng rực phả vào tai cô. “Ở trong căn phòng này. Nơi chúng ta ngủ chung.”
Cô kinh hoàng nhận ra. Anh muốn cô. Ngay tại đây.
“Không! Lăng Nhiễm, đừng! Mẹ ở ngoài xe!” Cô giãy giụa, đá vào chân anh.
Nhưng sự phản kháng của cô chỉ như dầu đổ vào lửa. Anh giữ chặt chân cô , bẻ một chân cô ra, để cơ thể mình áp sát vào giữa hai chân cô. Cô có thể cảm nhận được thứ đó của anh, cứng như đá, đang cọ xát vào lớp vải quần jean của cô.
Anh muốn làm cô ở đây. Vấy bẩn cô ngay tại nơi thiêng liêng nhất của ký ức.
“Anh muốn làm em… ngay tại chỗ này.” Anh nói, như một lời sấm truyền.
Tiếng khóa kéo vang lên. Một âm thanh sắc lạnh, chói tai trong căn phòng câm lặng. Mật Mật nhắm chặt mắt, nước mắt trào ra.
Anh không cởi quần cô. Anh chỉ đơn giản là xé nó ra. Chiếc quần jean ngắn bị bàn tay anh kéo tuột xuống, cùng với lớp vải lót mỏng manh.
Nơi trần trụi nhất của cô phơi bày ra trong không khí lạnh lẽo, ẩm mốc.
“Đừng! Em xin anh… về nhà đi… nơi này không được…”
Anh không nghe. Anh nhấc bổng cô lên, ghim cô vào tường. Lưng cô cọ xát với giấy báo, đau rát. Anh tách hai chân cô ra, và không một chút do dự, anh tiến vào.
Cơ thể cô bị xé toạc. Cô hét lên, nhưng tiếng hét bị anh nuốt trọn bằng một nụ hôn tàn bạo khác.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận