Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếng Gào Trong Câm Lặng
Nhà Khúc Linh là một biệt thự kiểu Pháp cũ, nằm biệt lập. Nó tượng trưng cho sự giàu có bình thường, không phải kiểu giàu có bệnh hoạn, ngột ngạt như của Lăng Nhiễm.
Mẹ Khúc Linh, bà Cố Quân, ra mở cửa. Bà nhìn Mật Mật từ đầu đến chân. Bộ váy Mật Mật đang mặc là do Lăng Nhiễm mua, một thương hiệu mà bà chỉ dám nhìn qua tạp chí.
“Ôi, Mật Mật à.” Bà Cố Quân cười nhạt, ánh mắt đầy phán xét. “Giờ đúng là lên hương rồi nhỉ. Nghe nói con mới cưới? Chồng giàu lắm à?”
“Dạ… cũng bình thường thôi ạ.” Mật Mật cúi đầu, tránh né.
“Lên đây Mật!” Khúc Linh hét lên từ trên lầu.
Mật Mật vội vã chạy lên, bỏ lại sau lưng tiếng xì xào của bà Cố Quân với chồng mình, ông Khúc Đồng, đang ngồi đọc báo ở phòng khách.
“Tôi nói có sai đâu,” bà Cố Quân bĩu môi. “Cái loại nghèo mà xinh như nó, chỉ có nước đi làm gái bao. Nhìn cái váy nó mặc kìa, toàn hàng hiệu. Không phải cặp kè đại gia thì lấy đâu ra?”
Ông Khúc Đồng lật tờ báo. “Bà bớt cái miệng bà lại đi. Người ta gọi là số hưởng. Nghe nói chồng nó làm viện nghiên cứu nhà nước bự lắm, lại còn vừa mua cho mẹ nó một căn hộ trên thành phố. Bà xem con Linh nhà mình kìa, học cho lắm vào, không biết có được một nửa cái vận may của nó không.”
“Ông…” Bà Cố Quân tức ách. “Ông dám trù con gái tôi!”
Những lời phán xét đó không lọt vào tai Mật Mật. Cô đóng sầm cửa phòng Khúc Linh, như thể muốn cách ly mình khỏi cả thế giới.
Khúc Linh đang nằm trên giường, đắp mặt nạ dưa chuột. “Trời ơi, tao còn tưởng mày bị chồng nhốt ở nhà rồi. Nghe nói chúng mày hủy trăng mật? Sao thế? Chồng mày keo kiệt à?”
Những lời vô tư của Khúc Linh như một nhát dao đâm vào Mật Mật.
Sự giả tạo, sự kìm nén của cô sụp đổ.
Cô lao đến bên giường, vùi mặt vào đống chăn gối mềm mại, và bật khóc.
“Linh ơi…” Cô nức nở. “Tao… tao muốn ly hôn.”
Khúc Linh giật phắt cái mặt nạ xuống, ngồi bật dậy. “CÁI GÌ? Mày điên à? Mới cưới một tháng mà ly hôn? Chỉ vì không đi trăng mật?”
“Không phải!” Mật Mật gào lên, giọng lạc đi. “Không phải!”
“Thế thì vì cái gì?”
Mật Mật ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên. Cô nhìn người bạn thân duy nhất của mình. Cô muốn nói. Cô muốn hét lên sự thật kinh tởm đó.
Tao muốn ly hôn, vì tao đang ngủ với anh trai ruột của mình!
Tao muốn ly hôn, vì chồng tao là một kẻ biến thái bệnh hoạn, hắn biết hết mọi thứ mà vẫn cố tình cưới tao!
Tao muốn ly hôn, vì tao sợ. Tao sợ mỗi đêm nằm cạnh hắn, tao sợ hơi thở của hắn, tao sợ bàn tay hắn chạm vào người tao!
Nhưng cô không thể.
Nếu cô nói ra, cô không chỉ hủy hoại Lăng Nhiễm. Cô sẽ hủy hoại mẹ cô. Và cô sẽ bị cả thế giới này phỉ nhổ. Người ta sẽ không thương hại cô, họ sẽ gọi cô là con quái vật loạn luân. Ngay cả Khúc Linh, có khi cũng sẽ kinh tởm mà tránh xa cô.
Sự thật này, là nhà tù vĩnh viễn của cô. Lăng Nhiễm chỉ là tên cai ngục.
“Tao… tao không biết nữa…” Mật Mật gục xuống, tiếng khóc trở nên tuyệt vọng. “Tao chỉ thấy… cuộc hôn nhân này là một sai lầm. Một sai lầm kinh khủng.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận