Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Trong Xe
Vừa dứt lời, Lăng Nhiễm đã gài số, đánh tay lái. Chiếc xe việt dã màu đen lướt đi, bỏ lại khu phố cũ kỹ lộn xộn phía sau. Mật Mật ngồi bên ghế phụ, trái tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô liếc nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong vẻ ngoài điềm tĩnh hoàn hảo đó, nhưng vô ích. Anh vẫn là anh, điềm đạm, tao nhã, và nguy hiểm khôn lường.
Chiếc xe dừng lại trước một siêu thị lớn. Dòng người qua lại tấp nập, ánh nắng buổi chiều hắt lên tấm kính xe, tạo ra một ranh giới mờ ảo giữa thế giới bên ngoài và không gian tù túng bên trong.
Lăng Nhiễm không vội xuống xe. Anh tắt máy, không gian lập tức chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở của cả hai. Anh quay sang cô, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng.
“Em gái,” anh cất giọng, âm thanh trầm thấp như một bản nhạc cello u ám, “vừa rồi ở nhà, anh trai làm em sợ sao?”
Mật Mật giật mình, cô quay phắt đi, nhìn ra dòng người bên ngoài. “Em không có anh trai.”
“Ồ?” Lăng Nhiễm bật cười, tiếng cười khẽ mà đầy ma lực. “Vậy à?”
Anh đột ngột rướn người qua. Mật Mật co rúm lại theo phản xạ, lưng dán chặt vào cửa xe. Nhưng anh không làm gì cô, chỉ đơn giản là đặt tay lên đùi cô, ngay trên lớp vải mỏng của chiếc váy.
“Đừng căng thẳng,” anh thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô. “Hôm qua anh làm em mạnh quá, bên trong… còn đau không?”
Mặt Mật đỏ bừng. “Đau… đau cái gì chứ? Anh đừng nói bậy, đang ở bên ngoài!”
Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi, mơn trớn, lướt nhẹ trên làn da non mềm của cô. Ngón tay anh như một con rắn nhỏ, từ từ trườn lên cao hơn, tiến gần đến nơi thầm kín nhất.
“Bên ngoài thì sao?” Giọng anh vẫn đều đều, nhưng đôi mắt sau cặp kính đã tối sầm lại. “Bọn họ nhìn không thấy. Anh chỉ sờ một chút, xem chỗ đó của em có sưng lên không.”
“Đừng mà, Lăng Nhiễm!” Mật Mật rên rỉ, cô cố khép hai đùi lại, nhưng vô ích. Bàn tay anh đã luồn vào bên trong ống quần jean rộng của cô, không, hôm nay cô mặc váy. Ngón tay anh nhẹ nhàng vén lớp vải mỏng manh của chiếc quần lót ren, trực tiếp chạm vào nơi ẩm ướt.
Mật Mật nín thở. Cơ thể cô mềm nhũn, xụi lơ trên ghế. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi đầu ngón tay ấm áp của anh bắt đầu khám phá. Anh thật sự quá thành thạo.
“Chỗ này có đau không?” Anh hỏi, ngón tay ấn nhẹ vào hai cánh môi đang sưng đỏ.
“Có… một chút…” Cô rụt rè trả lời, xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Dòng người tấp nập ngoài kia, tiếng cười nói ồn ã, tất cả đều trở thành phông nền cho hành động dâm đãng điên rồ này.
“Vậy chỗ này thì sao?” Ngón tay anh lướt nhẹ, chuẩn xác chạm vào hạt ngọc nhỏ đang run rẩy. “Có bị chồng chơi hỏng không?”
“A…” Mật Mật thở gấp, bụng dưới cô co thắt dữ dội. Dòng nước ấm nóng không kìm được mà trào ra, làm ướt đẫm ngón tay anh. “Dừng… dừng lại… Lăng Nhiễm… Em… em…”
“Em làm sao?” Anh khẽ cười, nụ cười của một con ác quỷ tìm thấy món đồ chơi yêu thích. “Em ướt hết rồi này. Mật Nhi muốn bị chồng làm ngay tại đây sao?”
“Không… không có…” Cô kịch liệt phủ nhận, nhưng cơ thể lại phản bội cô. Ngực cô phập phồng dữ dội, và cô cảm nhận được ngón tay anh bắt đầu tiến vào sâu hơn.
“Thật chặt. Xem ra là không có hỏng.” Lăng Nhiễm hài lòng cảm nhận sự co rút và ẩm ướt bên trong cô. Bàn tay anh che kín cả vùng tam giác, vừa xoa nắn vừa đâm rút nhẹ nhàng.
“Vú em đau không?” Anh đột nhiên hỏi, hơi thở phả sát vành tai cô. “Tối qua anh hơi mạnh tay. Xin lỗi bảo bối, anh có làm đau vú em không?”
Thanh âm trầm thấp, khàn khè, như đang thì thầm những lời yêu ma mị. Mật Mật đỏ mặt nhắm nghiền hai mắt. Cô không dám nhìn ra ngoài nữa. Lời nói của anh, còn kích thích hơn cả hành động. Dù anh không chạm vào, cô vẫn cảm thấy hai đầu vú mình đang cứng lên, đau nhức.
Cơ thể cô như bị kích hoạt bởi lời nói của anh. Đặc biệt là khi ngón tay anh tăng tốc, khuấy đảo bên trong. Mật Mật không chịu nổi nữa. Cô cắn chặt môi, cơ thể căng cứng, rồi đột ngột co giật, run lên bần bật trên ghế lái phụ.
Cực kỳ đáng yêu.
Sau cơn cao trào, Mật Mật gần như lả đi. Cô thở dốc, cả người mềm oặt. Lăng Nhiễm vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, anh từ từ rút ngón tay ra, nhìn chất dịch trong suốt dính trên tay mình.
Anh không vội. Anh ung dung lấy một tờ khăn giấy từ hộc xe, chậm rãi lau sạch từng ngón tay, giống như một nhà khoa học vừa hoàn thành một thí nghiệm quan trọng.
“Vợ à,” anh nói, giọng nghiêm túc như một học giả, “kỹ thuật của chồng em tốt thật đấy.”
Mật Mật nghẹn họng.
Anh cài lại dây an toàn cho cô, chỉnh lại váy áo, rồi thản nhiên sờ vào đũng quần mình, nơi đã phồng lên một cục lớn, nhét nó lại cho ngay ngắn. Anh che vạt áo sơ mi qua.
Sau đó, Lăng Nhiễm bước xuống xe, vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ. Anh chìa tay ra cho cô, nụ cười vẫn hoàn hảo.
“Đi thôi vợ. Mẹ bảo chúng ta mua đồ ăn, lát về còn phải nấu cơm. Em đừng dụ dỗ anh nữa, chồng không có thời gian đâu.”
Mật Mật: “…”
Cái tên khốn kiếp này! Cô tức đến mức muốn cắn lưỡi tự tử, nhưng chỉ có thể nắm lấy tay anh, để anh dắt vào siêu thị, chân vẫn còn hơi run rẩy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận