Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Săn Trong Siêu Thị
Siêu thị ồn ào và rực rỡ ánh đèn. Mật Mật vẫn chưa hoàn toàn bình tâm sau màn kích thích nghẹt thở trong xe. Gò má cô vẫn còn ửng hồng, và cô có thể cảm nhận rõ sự ẩm ướt dính dấp giữa hai chân mình.
Lăng Nhiễm, ngược lại, là hình ảnh của sự đĩnh đạc. Anh đẩy chiếc xe hàng, sải bước khoan thai bên cạnh cô, áo sơ mi phẳng phiu, cặp kính gọng vàng che đi đôi mắt sâu thẳm. Anh như một bức tường thành vững chãi, tách biệt cô khỏi thế giới ồn ã xung quanh.
Mật Mật cố gắng tập trung. Cô muốn chứng tỏ mình không phải là một đứa trẻ vô dụng. Cô muốn làm tròn vai trò của một người vợ, ít nhất là trong việc mua sắm lặt vặt này.
Cô đứng trước kệ hàng gia vị, đăm chiêu so sánh giá của hai loại nước tương.
“Lăng Nhiễm, anh xem,” cô cầm hai chai lên, nheo mắt đọc những con số, “Loại này 500ml giá 20 ngàn. Loại kia 1000ml giá 38 ngàn. Mua loại lớn lợi hơn đúng không anh?”
Lăng Nhiễm dừng lại, anh cúi xuống nhìn cô. Ánh mắt anh lướt qua những con số, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang tập trung cao độ của cô. Anh thích nhìn cô như vậy, vắt óc suy nghĩ vì những chuyện nhỏ nhặt.
“Em thấy sao thì cứ lấy vậy,” anh cười, nụ cười dung túng.
Mật Mật bĩu môi, cô không đủ thông minh để tính toán nhanh như Trang Liễu, mẹ cô có thể tính ra giá của từng gam một. Cô loay hoay một lúc, cuối cùng quyết định chọn chai 500ml, vì cô nghĩ giá 20 ngàn “trông có vẻ thấp hơn”.
Lăng Nhiễm không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô bỏ chai nước tương vào xe. Anh biết thừa cô đã chọn sai, chai lớn rõ ràng tiết kiệm hơn. Nhưng anh không nói.
Anh thích sự vụng về này. Anh thích cái cách cô cố gắng tỏ ra người lớn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là cô bé Mật Mật ngây thơ của anh. Cô càng vụng về, anh càng có lý do để giữ cô bên mình, để bao bọc, để kiểm soát.
Anh đẩy xe đi theo cô. Mật Mật đi đến đâu, ánh mắt anh theo đến đó. Đó không phải là ánh mắt quan sát thông thường. Đó là ánh mắt của một con mãnh thú đang thư thái đi dạo bên cạnh con mồi của mình. Nó không vội vàng, vì nó biết con mồi này đã thuộc về nó, cả đời này cũng không trốn thoát được.
Mật Mật đang đứng trước quầy rau củ, cô quay lại, bắt gặp ánh mắt đó. Một cơn ớn lạnh thoáng qua.
“Sao anh cứ nhìn em mãi thế?” Cô lẩm bẩm.
“Vì em đẹp.” Anh trả lời thản nhiên, đẩy xe hàng tiến lên, bàn tay vô tình lướt qua mông cô.
Mật Mật giật nảy mình, vội nhìn quanh. May mắn là không ai thấy. Cô trừng mắt liếc anh, nhưng Lăng Nhiễm chỉ nhún vai, tiếp tục đẩy xe về phía quầy thịt tươi, để lại cô đứng đó với trái tim đập loạn nhịp.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận