Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Tình Cũ
Họ đang ở quầy nước giải khát thì một giọng nói trẻ trung, có chút ngạo mạn vang lên.
“Mật Mật?”
Mật Mật quay đầu lại. Một chàng trai trẻ mặc áo phông hàng hiệu, tóc nhuộm vài sợi vàng khói, cổ đeo dây chuyền bạc. Gương mặt điển trai nhưng có chút non nớt, cả người toát ra hơi thở của một thiếu gia được nuông chiều.
“Cảnh Hoàn?” Cô ngạc nhiên.
Đây là Cảnh Hoàn, cậu bạn học chung từ nhà trẻ đến hết cấp ba, cũng là người từng theo đuổi cô một cách rầm rộ.
Cảnh Hoàn sáng mắt lên. Cậu ta bước tới, ánh mắt không hề che giấu sự ngưỡng mộ. “Đã lâu không gặp. Mình gọi cho Khúc Linh mấy lần hỏi số cậu mà nó không cho. Mật Mật, mình…”
Cậu ta chưa kịp nói hết câu.
Một bàn tay to lớn đột ngột vòng qua eo Mật Mật, kéo giật cô lại. Chiếc xe hàng bị đẩy sang một bên, va vào kệ, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.
Lăng Nhiễm đứng sừng sững sau lưng cô, siết chặt eo cô như một gọng kìm, kéo cô vào lãnh địa của anh. Không khí xung quanh lập tức đông đặc lại. Anh không buông xe hàng, mà là dùng chính cơ thể mình làm rào cản.
Anh cúi đầu, ánh mắt giấu sau cặp kính lạnh băng, nhìn Cảnh Hoàn. “Bạn học của em à?”
Gương mặt Cảnh Hoàn cứng đờ. Cậu ta ngơ ngác nhìn Lăng Nhiễm, rồi nhìn Mật Mật đang bị ôm chặt trong lòng người đàn ông kia. “Đây là… bạn trai cậu?”
“Chào cậu.” Lăng Nhiễm mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng tuyệt đối xa cách. Anh không chìa tay ra. “Tôi là chồng của Mật Mật.”
“Chồng?” Cảnh Hoàn lùi lại một bước, như bị sét đánh.
Lăng Nhiễm nhếch mép. Anh thích thú nhìn vẻ mặt hồn bay phách lạc của cậu trai trẻ. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên thái dương Mật Mật, rồi tàn nhẫn bồi thêm một câu, giọng nói rõ ràng, rành mạch:
“Đúng vậy. Là loại chồng đã được pháp luật công nhận và bảo hộ.”
Từng chữ như dao găm cắm thẳng vào tai Cảnh Hoàn. Cậu ta nhìn Mật Mật, ánh mắt đầy tổn thương và không thể tin được, như muốn lên án cô là một kẻ phản bội.
“Mật Mật, cậu… cậu kết hôn mà không nói với mình một tiếng?”
Mật Mật lúng túng, cô không biết phải trả lời thế nào. Cô bị kẹp giữa hai người đàn ông, một bên là quá khứ ồn ào, một bên là hiện tại đầy cạm bẫy.
Cảnh Hoàn hít một hơi sâu, cố lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta… có thể nói chuyện riêng một lát không?”
Mật Mật liếc nhìn Lăng Nhiễm. Cô chưa kịp trả lời, Lăng Nhiễm đã lên tiếng trước.
“Tôi e là không tiện.” Anh siết eo cô chặt hơn. “Vợ tôi ra ngoài đã lâu, mẹ ở nhà đang chờ chúng tôi mua đồ về nấu cơm. Lần sau đi, Cảnh Hoàn, nếu có lần sau.”
Nói xong, Lăng Nhiễm thậm chí không thèm nhìn Cảnh Hoàn nữa. Anh đặt nước tương và điện thoại trong tay Mật Mật vào xe hàng, một tay ôm eo cô, một tay đẩy xe, ung dung đi về phía quầy thu ngân, giống như Cảnh Hoàn chỉ là một hòn đá ven đường.
Mật Mật bị anh kéo đi, cô không dám ngoảnh lại, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt đau đớn và phẫn nộ của Cảnh Hoàn đang đốt cháy sau lưng mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận