Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gông Cùm Tuyệt Đối
Không khí trong xe lạnh như băng.
Mật Mật ngồi co rúm bên ghế phụ, không dám thở mạnh. Lăng Nhiễm lái xe, nhưng tốc độ rõ ràng chậm hơn bình thường. Sườn mặt anh lạnh lùng, các đường nét căng cứng, tỏa ra một luồng sát khí khiến người ta nghẹt thở.
Anh đang tức giận.
Nhận ra điều này, Mật Mật càng thêm hoảng sợ. Giữa hai chân cô vẫn còn hơi đau rát, hậu quả của trận cưỡng ép tàn bạo ở nhà cũ. Nếu anh nổi giận, cô không biết anh sẽ tra tấn cô thế nào nữa.
“Em… em thật sự không có quan hệ gì với cậu ta,” cô lắp bắp giải thích, “Cậu ta… chỉ là bạn học thôi, Lăng Nhiễm…”
“Chỉ là bạn học?” Lăng Nhiễm hừ lạnh. “Bạn học cấp ba mà nhìn em như muốn nuốt chửng em?”
“Không phải!” Mật Mật vội vàng xua tay. “Đúng là cậu ta học chung từ nhà trẻ… Hồi cấp ba cậu ta có theo đuổi em, nhưng mẹ cậu ta…”
Cô kể lại toàn bộ câu chuyện, về việc mẹ Cảnh Hoàn sỉ nhục cô trước cả lớp, về việc gia đình cô nghèo khó. Cô giải thích rằng mình chưa bao giờ đồng ý, và sau khi học điều dưỡng, cô cũng không cho cậu ta số điện thoại.
Cô nói một hơi dài, sợ anh hiểu lầm, sợ anh sẽ vì chuyện này mà cãi nhau.
Xe đột ngột thắng gấp, dừng lại bên một lề đường vắng.
Mật Mật giật mình, hoảng hốt nhìn anh. “Lăng Nhiễm…”
Anh không nói gì. Anh tháo dây an toàn của mình, rồi nhoài người qua, “lạch cạch” một tiếng, dây an toàn của Mật Mật cũng bị mở ra.
Trước khi cô kịp phản ứng, Lăng Nhiễm đã ôm thốc cô lên, kéo cô ngồi lên đùi anh, đối mặt với anh. Không gian trong xe lập tức trở nên chật chội, ngột ngạt. Lưng cô tựa vào vô lăng lạnh lẽo.
“Em thật sự không có gì với cậu ta mà,” cô sợ hãi lặp lại.
“Biết.”
Lăng Nhiễm nhẹ nhàng áp trán mình lên trán cô. Giọng anh dịu dàng đến kỳ lạ, nhưng sự dịu dàng đó lại khiến Mật Mật run rẩy.
“Em sẽ không,” anh nói, giọng thì thầm như một lời nguyền, “Em không dám. Mà cho dù em có, anh cũng sẽ đoạt em về.”
Anh ôm cô, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương của cô.
“Mật, từ đầu đến cuối, em đều là của một mình anh. Em hiểu không?”
Anh đã vượt qua biết bao nhiêu chướng ngại, trèo đèo lội suối, tính toán từng bước một, chỉ để có thể đứng trước mặt cô với tư cách là chồng cô. Cảnh Hoàn là cái thá gì?
“Từ khi em còn là một đứa bé ngây ngô, em đã là của anh rồi. Anh sẽ không để bất cứ ai cướp em đi. Cảnh Hoàn… hay bất cứ thằng đàn ông nào khác.”
Đó là một lời tuyên bố, một lời đe dọa.
Lông mi Mật Mật run lên. Trong lòng cô ngập tràn cảm giác tội lỗi và phức tạp. Cô vừa sợ hãi sự chiếm hữu điên cuồng này, vừa cảm thấy một sự an toàn bệnh hoạn. Rõ ràng anh là anh trai cô, nhưng anh lại nói những lời này.
Cô là của anh. Mãi mãi là của anh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận