Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thì Thầm Bên Gối Cũ
Đêm đã khuya.
Căn nhà cũ chìm vào một sự im lặng đặc quánh, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng ti vi léo nhéo ngoài phòng khách. Trang Liễu vẫn chưa ngủ, bà đang xem một vở kịch cải lương cũ, tiếng cười nói và nhạc đệm vọng qua cánh cửa gỗ mỏng manh, trở thành một thứ âm thanh nền kỳ dị cho tấn kịch đang diễn ra trong buồng ngủ.
Mật Mật mệt lử. Cô cuộn tròn người trong chăn, quay lưng về phía cửa, cố ép mình chìm vào giấc ngủ. Cô đã kiệt sức sau một ngày dài vật lộn với cảm xúc và sự thật kinh hoàng kia.
Một bên nệm lún xuống.
Cô nín thở. Hơi ấm từ cơ thể Lăng Nhiễm áp sát sau lưng cô. Anh không ngủ. Anh đang quan sát cô, cô có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh đang đốt cháy tấm lưng mình.
Bàn tay anh luồn vào trong chăn, nhẹ nhàng, nhưng đầy chiếm hữu, đặt lên eo cô. Mật Mật run lên.
Một cảm giác ngưa ngứa ẩm ướt lướt qua vành tai, rồi di chuyển xuống phần cổ non mềm lộ ra ngoài lớp chăn. Lăng Nhiễm không hôn, anh đang đánh hơi cô, rồi dùng môi mút nhẹ lấy thớ da mềm.
Mật Mật giật nảy mình. Cô vung tay ra sau, cố đẩy cái đầu đang làm càn trên cổ mình. “Đừng… em muốn ngủ…”
“Ngủ?” Giọng anh khàn đặc, phả hơi thở nóng rực vào gáy cô. “Ngủ cái gì mà ngủ? Còn sớm mà.”
Anh lật người cô lại. Mật Mật hoảng hốt nằm ngửa, hai tay theo phản xạ che trước ngực. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng trễ nải, để lộ quá nhiều.
Lăng Nhiễm chống một tay bên cạnh đầu cô, cúi xuống, môi anh gần như chạm vào môi cô. “Em sợ à?”
“Mẹ… mẹ đang ở ngoài kia!” Mật Mật lí nhí, cố gắng nhắc nhở anh về sự tồn tại của Trang Liễu. Nơi này không cách âm, chỉ cần một tiếng động mạnh, mẹ cô sẽ lập tức nghe thấy.
Lăng Nhiễm bật cười. Nụ cười của anh trong bóng tối thật quỷ dị. “Chính vì mẹ ở ngoài… nên mới thú vị, em gái à.”
Anh không chờ cô phản ứng. Bàn tay anh không cởi nút áo, mà là xé toạc hàng cúc mỏng manh trên chiếc váy ngủ. Tiếng vải bị xé nhỏ “xoẹt” một tiếng, chìm nghỉm trong tiếng ti vi ồn ã.
Hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn không gì che đậy lập tức bật ra, run rẩy trong không khí se lạnh của điều hòa. Chúng bị cơ thể Lăng Nhiễm đè ép, biến dạng thành những hình thù gợi tình.
“Đừng! Lăng Nhiễm!” Mật Mật hoảng sợ, cô giãy giụa, cố đá chân anh ra.
“Suỵt.” Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng thì thầm đầy đe dọa. “Em cứ la hét, cứ giãy giụa đi. Em có muốn mẹ xông vào, nhìn thấy con gái mình đang bị anh đè ra làm ngay trên chính cái giường này không?”
Mật Mật cứng đờ.
Cái giường này.
Ý nghĩ đó như một luồng điện giật chạy dọc sống lưng cô. Đây là cái giường cũ của cô và anh trai. Ngày xưa, khi còn bé xíu, anh đã ngủ ở đây, cô cũng ngủ ở đây, hai anh em trên cùng một chiếc giường chật hẹp.
Sự thật đó, ký ức ngây thơ đó, giờ đây bị hành động của Lăng Nhiễm vấy bẩn, biến nó thành một tội lỗi kinh tởm nhất. Cô đang loạn luân với anh trai mình, ngay trên chiếc giường thời thơ ấu, trong khi mẹ cô đang ngồi cách đó vài bước chân.
Cô cảm thấy mình thật dơ bẩn, thật đê tiện.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận