Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Giá Của Sự Nghèo Túng
“Mật Mật.”
Giọng Cảnh Hoàn khàn đặc. Cậu ta bước tới, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào cô. “Lời cậu nói ở siêu thị hôm qua… là thật sao? Cậu… cậu thật sự kết hôn rồi à?”
Dù đã hỏi Khúc Linh, nhưng cậu ta vẫn muốn nghe chính Mật Mật phủ nhận.
Mật Mật xoay người lại, đối mặt với cậu ta. Cô không trốn tránh. “Đúng vậy, Cảnh Hoàn. Tôi đã kết hôn.”
“Tại sao?” Cảnh Hoàn gầm lên, nỗi tuyệt vọng biến thành phẫn nộ. “Anh ta có gì tốt? Một lão già cổ hủ, nhàm chán! Cậu ở bên anh ta vì cái gì? Vì tiền, đúng không?”
Tiếng “tiền” vang lên như một cái tát.
“Cảnh Hoàn!” Mật Mật quát lên, giọng cô sắc lạnh. Khuôn mặt xinh đẹp của cô phủ một lớp băng. “Cậu biết cậu đang nói cái gì không?”
“Chứ còn gì nữa!” Cảnh Hoàn mất kiểm soát. “Tôi biết nhà cậu thiếu tiền! Cậu thiếu tiền thì nói với tôi! Sao cậu phải ủy khuất bản thân, đi lấy một thằng già như thế?”
“Cảnh Hoàn!” Khúc Linh cũng tức giận, cô lao lên chắn trước mặt Mật Mật. “Cậu nói thế mà nghe được à? Mật Mật là người thế nào cậu không biết sao? Chúng ta lớn lên cùng nhau, cậu không thể sỉ nhục cậu ấy như vậy!”
Nhưng Mật Mật không cần ai bảo vệ. Cô chỉ thấy mệt mỏi.
Lại là cái mác đó. “Nghèo”.
Từ nhỏ đến lớn, cái mác “nghèo” dính chặt lấy cô như một vết chàm. Họ hàng xa lánh. Cha mẹ bạn bè thì thầm sau lưng, dặn con mình cẩn thận, đừng để Mật Mật xinh đẹp quyến rũ, rồi đào mỏ. Họ nói cô không học hành tử tế thì chỉ có nước đi làm gái, làm vợ bé.
Và Cảnh Hoàn, người từng nói yêu cô, giờ đây cũng dùng chính lý do đó để sỉ nhục cô.
Thấy Mật Mật run lên vì tức giận, Cảnh Hoàn dường như nhận ra mình đã lỡ lời. Cậu ta vội vàng dịu giọng, đưa tay nắm lấy cánh tay Mật Mật.
“Xin lỗi, Mật Mật. Mình… mình chỉ là quá tức giận.” Cậu ta kéo cô, giọng đầy thống khổ. “Mình thích cậu bao nhiêu năm như vậy, cậu biết mà. Mình cứ nghĩ chúng ta còn trẻ, mình cứ nghĩ mình có thể từ từ thay đổi suy nghĩ của cha mẹ…”
Cậu ta nhắc lại chuyện cấp ba, về việc bố mẹ cậu ta đã đến trường làm ầm lên, chửi rủa Mật Mật là đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, muốn bám lấy Cảnh Hoàn để cả nhà cô được đổi đời.
“Mình đã lên kế hoạch hết rồi,” cậu ta nói, như đang tự thuyết phục mình. “Mình nghĩ chờ tốt nghiệp, chờ bố mẹ thúc cưới, lúc đó…”
Cậu ta đã lên kế hoạch cho cả tương lai của họ, mà không hề hỏi cô lấy một lời.
Và cậu ta không bao giờ nghĩ rằng, Mật Mật sẽ không chờ. Cô đã tốt nghiệp, và lập tức bị một người đàn ông khác cướp mất.
“Mật Mật, bỏ anh ta đi! Ly hôn đi!” Cảnh Hoàn siết chặt tay cô, sự tuyệt vọng biến thành điên cuồng. “Mình không chấp nhận được! Mình không chấp nhận cậu là của người khác!”
“Buông ra!” Mật Mật cố giãy giụa. “Cảnh Hoàn, cậu điên rồi! Buông tay tôi ra!”
“Không buông! Trừ khi cậu nói cậu sẽ ly hôn!”
“Cảnh Hoàn! Mật Mật! Đừng mà!” Khúc Linh hoảng sợ, cố chen vào gỡ tay cậu ta ra.
Ba người giằng co, lôi kéo nhau ngay giữa con hẻm.
Và đúng lúc đó, một cái bóng đen lướt qua.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận