Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Trai
Mật Mật biết, cô biết rồi.
Cái cảm giác sợ hãi này, nó không còn là sự e dè của một người vợ mới đối với sự cuồng nhiệt của chồng. Không. Đây là nỗi kinh hoàng của một con mồi đã lọt vào hang cọp. Cả người cô, từ trong ra ngoài, từ da thịt đến xương tủy, đều rã rời, đau nhức. Đêm qua, Lăng Nhiễm không phải là người chồng ôn nhu mà cô biết. Anh là một con thú, một con thú hoang dã đội lốt người, vò nát cô, hành hạ cô bằng thứ dục vọng bệnh hoạn và điên cuồng.
Cô co người trên chiếc giường lớn, cố gắng lùi vào một góc, hy vọng bức tường lạnh lẽo có thể mang lại chút tỉnh táo. Nhưng vô ích. Lăng Nhiễm đã đóng cửa phòng ngủ.
Tiếng “cạch” khô khốc của ổ khóa vang lên, giống như một nhát búa đóng chiếc đinh cuối cùng lên cỗ quan tài của cô.
Anh tháo chiếc kính gọng vàng xuống, động tác chậm rãi, thong thả. Không có lớp kính che đậy, đôi mắt anh lộ rõ vẻ cuồng dã và chiếm hữu không che giấu. Anh cởi từng cúc áo sơ mi, để lộ lồng ngực rắn chắc mà đêm qua đã đè nặng lên cô, khiến cô nghẹt thở.
“Em trốn cái gì?”
Giọng anh vẫn dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó lúc này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Mật Mật lắc đầu, nước mắt ứa ra. Cô lùi lại, tấm lưng trần chạm vào tường. “Em… em mệt, em muốn ngủ.”
“Ngủ?” Lăng Nhiễm cười khẩy. Anh quỳ một gối lên giường, chiếc nệm mềm lún xuống dưới sức nặng của anh. Anh tiến về phía cô, giống như một con báo đen từ từ tiếp cận con mồi đã kiệt sức. “Đêm qua em cũng nói như vậy, nhưng cơ thể em thì không.”
Anh không chạm vào cô, nhưng ánh mắt anh thì có. Ánh mắt đó như hai ngón tay nóng bỏng, lướt qua bờ vai run rẩy, dừng lại ở hai bầu vú căng tròn vẫn còn hằn dấu răng tím bầm của anh, rồi trượt xuống vùng tam giác bí ẩn đang co rúm vì sợ hãi.
“Anh… Anh đừng như vậy…” Mật Mật nức nở, cô lấy chăn che người lại.
“Đừng như vậy là như thế nào?” Lăng Nhiễm đã ở ngay trước mặt cô. Anh túm lấy chăn, giật mạnh. Lớp phòng ngự mỏng manh biến mất. Cô hoàn toàn trần trụi trước mặt anh.
Anh cúi xuống, gần đến mức Mật Mật có thể ngửi thấy mùi hương nam tính thanh sạch trên người anh, một mùi hương giờ đây khiến cô buồn nôn. Anh không hôn cô, chỉ thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng rẫy phả vào vành tai mẫn cảm:
“Gọi anh trai.”
Toàn thân Mật Mật cứng đờ. Cô mở to mắt nhìn anh, kinh hãi. “Anh… Anh nói cái gì?”
“Anh nói,” Lăng Nhiễm kiên nhẫn lặp lại, ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ trên xương quai xanh của cô, khiến cô rùng mình. “Gọi. Anh. Trai.”
“Anh điên rồi! Lăng Nhiễm, anh là đồ điên!” Cô hét lên, dùng hết sức lực đẩy anh ra.
Nhưng anh không hề nhúc nhích. Anh bắt lấy hai cổ tay cô, đè chúng lên trên đỉnh đầu, ép chặt vào tường. Tư thế này khiến ngực cô ưỡn ra, hai bầu ngực non mềm run rẩy khiêu khích.
“Anh không điên.” Anh mỉm cười, nụ cười của một kẻ săn mồi đã nắm chắc phần thắng. “Anh chỉ đang dạy em cách gọi tên chồng em một cách chính xác.”
Anh cúi xuống, liếm nhẹ lên vết bầm tím trên vai cô. “Ngoan nào, Mật Nhi. Em không muốn anh trai tức giận, đúng không? Em biết hậu quả mà.”
Mật Mật nhắm chặt mắt, nước mắt chảy thành dòng. Nỗi nhục nhã và sợ hãi dâng lên, nhấn chìm cô. Cô biết, cô không thể thoát được.
“Gọi đi.” Anh thúc giục, giọng nói đã mất kiên nhẫn.
Cô run rẩy mở miệng, âm thanh phát ra khô khốc và lạc lõng: “…Anh… trai…”
“Tốt lắm.” Anh thưởng cho cô một nụ hôn sâu, nụ hôn của sự chiếm đoạt và chinh phục. “Em gái ngoan của anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận