Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Nguyên Thủy
Sự thật đã bị phơi bày, Lăng Nhiễm không cần phải diễn vai người chồng ôn nhu nữa. Anh ta là Mật Nhiên. Anh ta là con thú đã chờ đợi quá lâu để đòi lại con mồi của mình.
“Em khóc cái gì?” Anh ta bóp lấy cằm cô, ép cô nhìn anh. “Đáng lẽ em phải vui mừng chứ. Em gái tìm lại được anh trai. Một cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt… và đẫm cả dâm thủy.”
“Anh là đồ cầm thú!”
“Cầm thú?” Anh ta cười. “Vậy thì tối nay, anh sẽ cho em biết thế nào là cầm thú.”
Anh ta không hôn cô. Anh ta cắn. Anh ta cắn lên môi, lên cổ, lên xương quai xanh của cô, như muốn đánh dấu từng tấc da thịt.
Bàn tay anh ta, không phải bàn tay của một nhà khoa học tao nhã, mà là bàn tay của một kẻ đồ tể. Anh ta bóp nắn, vò nát hai bầu vú cô.
“Không… A… Đau!”
“Đau?” Anh ta nhếch mép, dùng chiếc cà vạt vừa tháo ra, trói chặt hai cổ tay cô vào thành giường. “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, em gái ngoan.”
Anh ta lật cô lại.
Mật Mật bị ép phải quỳ sấp trên giường, bờ mông trắng nõn bị vểnh cao lên một cách nhục nhã, phơi bày cánh cửa bí mật đang run rẩy vì sợ hãi. Tư thế của một con vật đang chờ giao phối.
“Em nhìn đi, Mật Nhi.” Anh ta đứng sau cô, và cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh ta. “Đây mới là vị trí thực sự của em. Vị trí của một kẻ mang nợ.”
“Tôi không nợ anh cái gì cả! A!”
Anh ta vỗ mạnh vào mông cô, để lại một dấu tay đỏ lựng.
“Em nợ anh!” Anh ta gầm lên, giọng nói không còn chút giả dối. “Năm đó, mẹ muốn phá bỏ em! Là ai đã cứu em? Là anh! Anh đã nói, ‘Giữ lại Mật Mật, con đi’. Em tồn tại trên đời này, là nhờ anh!”
“Em cướp mất gia đình của anh. Em cướp mất 15 năm của anh. Em sống trong căn nhà này, ngủ trên chiếc giường này, trong khi anh phải lang bạt ở một nơi xa lạ!”
Mật Mật sững sờ. Ký ức mơ hồ về một lời hứa… “Anh trai đi rồi sẽ về với Mật Nhi…”
“Và bây giờ,” anh ta thì thầm, cự vật nóng hổi, cứng như sắt, đã chọc vào khe mông cô, “đã đến lúc em trả nợ.”
Anh ta không có màn dạo đầu. Anh ta tách hai cánh mông cô ra, tìm đúng lối vào, và đâm thẳng vào.
“A A A A A!!!”
Mật Mật hét lên. Một tiếng hét xé ruột. Cơn đau như thể bị một thanh sắt nung đỏ xuyên thủng. Khô khốc. Rát bỏng.
Anh ta đang cưỡng gian cô. Không một chút thương xót. Anh trai ruột đang cưỡng gian em gái ruột của mình.
“Em thấy không? Đây là món nợ của em!” Anh ta gầm gừ, bắt đầu thúc. “Em phải trả. Em phải dùng cái huyệt lẳng lơ này để trả!”
Mật Mật cắn nát môi mình. Nước mắt hòa lẫn với mồ hôi. Cô không muốn. Cô căm thù anh ta. Cô chán ghét chính mình.
Nhưng cơ thể này…
Cái cơ thể đáng nguyền rủa này…
Giữa cơn đau xé da xé thịt, giữa sự nhục nhã tột cùng, một luồng điện kỳ lạ, bệnh hoạn… lại bắt đầu chạy dọc sống lưng cô.
Không. Không thể nào.
Anh ta thúc mạnh hơn. Cự vật của anh ta như một cái mỏ neo, đóng chặt vào nơi sâu nhất, khuấy động lên cơn bão mà cô không thể kiểm soát.
“Em cảm nhận được rồi, đúng không?” Anh ta cười, tiếng cười của quỷ Sa-tăng. “Em thích nó. Em gái dâm đãng của anh. Em thích bị anh trai mình chơi. Em thích sự loạn luân này!”
Cô khóc. Cô khóc vì đau đớn. Cô khóc vì nhục nhã. Và đáng sợ nhất, cô khóc vì cô nhận ra… anh ta nói đúng.
Cơ thể cô đang phản bội cô. Nó đang cong lên để đón nhận. Nó đang co thắt lại để siết lấy anh ta.
Cô đang… có cảm giác.
“Không… không…” Cô rên rỉ, nhưng tiếng rên rỉ lại nghe như một lời mời gọi dâm đãng.
“Cứ kêu đi!” Anh ta thúc như điên cuồng. “Kêu to lên! Kêu cho cả thế giới này biết, em gái đang bị anh trai mình đụ sướng đến mức nào!”
Cô không còn biết gì nữa. Tâm trí cô vỡ nát. Chỉ còn lại cơn thủy triều của dục vọng và tội lỗi, nhấn chìm cô vào bóng tối…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận