Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Nguyên Thủy Của Dục Vọng
Mật Mật đã khóc đến cạn khô nước mắt. Lồng ngực cô rỗng tuếch, chỉ còn lại những tiếng nấc khan đứt quãng. Anh ta nói đúng. Anh ta đã thắng. Cô không chỉ thua cuộc chiến này, mà cô còn nhận ra, ngay từ đầu, cô vốn dĩ không có tư cách để tham chiến.
“Em không chịu buông tha anh…” Lăng Nhiễm lặp lại, giọng anh ta không phải là một lời buộc tội, mà là một lời tuyên án. Anh ta siết chặt cô hơn, vùi mặt vào mái tóc rối bời của cô, hít một hơi thật sâu như thể đang hít lấy chính linh hồn cô.
“Nếu em không tồn tại, anh đã là một người bình thường. Nếu em không xinh đẹp như vậy, anh đã có thể quên đi.” Anh ta thì thầm, từng lời như một liều thuốc độc ngọt ngào. “Nếu em không phải là em gái anh… có lẽ anh đã không yêu em một cách điên cuồng và bệnh hoạn đến thế.”
Mật Mật run rẩy. Cái logic điên rồ này… Anh ta đang đổ lỗi cho cô?
“Là em!” Anh ta đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt cháy rực một ngọn lửa tàn nhẫn. “Chính em đã biến anh thành kẻ loạn luân! Em cướp đi gia đình của anh, cướp đi tuổi thơ của anh, cướp đi sự tỉnh táo của anh! Em là con tu hú chiếm tổ, ăn mòn linh hồn anh, cắn nuốt lý trí của anh!”
Anh ta nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt anh.
“Anh nói cho em biết,” anh ta nhếch mép, “từ khi anh mười bốn tuổi, anh đã bắt đầu mơ thấy em. Em gái nhỏ của anh, nằm ngủ bên cạnh anh, yếu ớt và non nớt.”
Hơi thở Mật Mật đông cứng lại.
“Và mỗi một lần anh tự mình giải quyết,” anh ta nói, không một chút xấu hổ, “mỗi một lần anh thủ dâm, khuôn mặt anh nghĩ đến… là em. Anh tưởng tượng cái ngày anh trở về, đè em ra, xé nát em, bắt em phải trả lại tất cả những gì em đã lấy.”
“Cho nên, Mật Nhi à,” anh ta cười, một nụ cười của địa ngục, “em nói xem, giữa hai chúng ta, ai mới là kẻ không chịu buông tha ai?”
Cô không thể trả lời. Cô chỉ có thể run rẩy. Anh ta không chỉ biến thái. Anh ta đã biến thái vì cô. Tình yêu của cô, cuộc hôn nhân của cô, tất cả chỉ là điểm đến cuối cùng trong một kế hoạch bệnh hoạn kéo dài hơn một thập kỷ.
“Không còn cách nào khác,” Lăng Nhiễm thở dài, sự điên cuồng rút đi, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi đầy cam chịu. Anh ta đặt một nụ hôn lên trán cô, một nụ hôn của sự sở hữu tuyệt đối. “Chúng ta đã đâm lao thì phải theo lao. Em hiểu không, Mật Mật? Chúng ta không thể quay đầu được nữa.”
Cô hiểu. Họ đã chìm quá sâu trong vũng lầy tội lỗi này. Cô không phải là tù nhân của anh ta. Cả hai bọn họ, đều là tù nhân của cái gọi là “gia đình” và sợi dây huyết thống đáng nguyền rủa này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận