Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Tĩnh Lặng Của Con Mồi
Sau cơn bão tố của sự thật, là một sự im lặng đáng sợ.
Mật Mật nằm yên, mặc cho Lăng Nhiễm ôm cô. Cô đã không còn sức để khóc, cũng không còn lý trí để suy nghĩ. Cô chỉ là một cái vỏ rỗng.
Lăng Nhiễm cũng không làm gì thêm. Anh ta đã có được điều anh ta muốn: sự thừa nhận, sự sụp đổ của cô. Anh ta biết, Mật Mật đã bị bẻ gãy.
Anh ta nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần của cô. Tối qua, anh ta đã chơi cô đến mức chảy máu. Nơi đó của cô vẫn còn sưng tấy và đau rát, không thể tiếp nhận thêm bất kỳ sự xâm nhập nào. Sự thật này dường như khiến anh ta có chút bứt rứt, không phải vì hối hận, mà vì ham muốn không được thỏa mãn.
Anh ta chỉ có thể chạm vào cô. Bàn tay anh ta lướt trên da cô, không phải là sự âu yếm của tình yêu, mà là sự kiểm kê của một kẻ sở hữu. Anh ta chạm vào những vết bầm tím, những dấu răng anh ta để lại, như một họa sĩ đang ngắm nhìn chữ ký của mình trên một bức tranh.
Mật Mật nhắm mắt, giả vờ ngủ, nhưng mỗi cái chạm của anh ta đều khiến cô rùng mình ghê tởm. Cô nhận ra, mình đã hoàn toàn bị giam cầm. Không phải bởi bốn bức tường, mà bởi chính mẹ cô, Trang Liễu. Đó là sợi dây xích mềm mại nhưng bền chắc nhất. Cô trốn không thoát.
Cô thiếp đi trong sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Không phải của Lăng Nhiễm. Là của cô.
Mật Mật giật mình, vội vàng chộp lấy nó. Là Khúc Linh. Giọng nói của Khúc Linh từ thế giới bên ngoài vang lên, trong trẻo và xa lạ một cách đau đớn.
“Mật Mật à! Cậu có khỏe không? Tụi mình tổ chức họp lớp, cậu có ra ngoài chơi được không?”
Ra ngoài?
Mật Mật liếc nhìn Lăng Nhiễm. Anh ta đã ngồi dậy, đang nhìn cô, không nói một lời. Ánh mắt anh ta bình thản, nhưng Mật Mật biết, bên dưới sự bình thản đó là một sự kiểm soát tuyệt đối.
Cô có dám đi không? Cô có được đi không?
“Mình… mình không biết nữa…” Cô ấp úng.
“Sao vậy? Chồng cậu giam lỏng cậu à?” Khúc Linh nói đùa.
Mật Mật cười gượng. Khúc Linh không biết, câu nói đùa đó lại chính là sự thật. Cô đang sống với một con quỷ, một con quỷ đội lốt người chồng ưu tú, một con quỷ cũng chính là anh trai cô.
“Mình… mình phải hỏi ý anh ấy.” Cô lí nhí, cảm thấy nhục nhã. Cô, một người trưởng thành, lại phải xin phép “chồng” mình để đi gặp bạn.
Cô cúp máy, trái tim đập như trống trận. Cô quay sang Lăng Nhiễm, người vẫn đang nhìn cô chằm chằm.
“Em… Em có thể ra ngoài được không?” Cô run rẩy hỏi. “Họp lớp… một lát thôi.”
Cô chờ đợi một lời từ chối, một cái nhếch mép, hoặc thậm chí là một cơn thịnh nộ. Nhưng Lăng Nhiễm chỉ im lặng một lúc, rồi anh ta mỉm cười.
Một nụ cười khiến cô lạnh sống lưng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận