Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghi Lễ Của Sự Đánh Dấu
Lăng Nhiễm không trả lời ngay. Anh ta chậm rãi đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn đang mở. Ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên khuôn mặt anh ta, khiến nó trông vừa trí thức, vừa quỷ quyệt. Anh ta là một nhà khoa học. Một kẻ điên có phương pháp.
Mật Mật đứng ở cửa phòng ngủ, hai tay bấu chặt vào mép váy ngủ mỏng tang. Cô không dám thở mạnh.
“Lại đây.” Anh ta ra lệnh, mắt vẫn dán vào màn hình.
Cô rụt rè bước tới, mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Khi cô còn cách anh ta vài bước, Mật Mật dừng lại. “Em chỉ muốn hỏi… Anh có cho em đi không?”
Lúc này, Lăng Nhiễm mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh ta lướt qua cô, từ trên xuống dưới. Nhanh như chớp, nhưng Mật Mật thấy rõ nó. Ánh mắt đó dừng lại lâu hơn một chút ở ngực cô, và ở nơi giữa hai chân cô.
“Em định mặc như thế này ra ngoài sao?” Anh ta hỏi, giọng đều đều.
Mật Mật nhìn xuống. Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng, màu trắng. Dưới ánh đèn, nó gần như trong suốt.
“Em…”
“Nội y cũng không mặc.” Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một lời khẳng định.
Hai má Mật Mật đỏ bừng. “Em… em tìm không thấy…” Đó là sự thật. Tối qua, trong cơn hoảng loạn và đau đớn, cô không biết quần áo của mình đã bị vứt đi đâu.
Lăng Nhiễm cười khẩy. “Tìm không thấy, hay là cố tình không mặc?”
Anh ta vươn tay, kéo cô ngã vào lòng. Mật Mật hét lên một tiếng nhỏ. Anh ta đặt cô ngồi lên đùi mình, đối mặt với anh ta.
“Em đang quyến rũ anh đấy à, Mật Nhi?” Anh ta thì thầm, hơi thở nóng rẫy phả vào cổ cô. “Em mặc như thế này, là đang ngứa da, phải không?”
“Không! Em không có!” Cô giãy giụa.
“Im nào.” Bàn tay anh ta siết chặt eo cô, tay kia bắt đầu lần mò dưới vạt váy ngủ. “Em không mặc thật này.”
Ngón tay lạnh lẽo của anh ta chạm vào làn da trần trụi ở mông cô, rồi lướt dần về phía trước, hướng đến khe hở bí mật.
“Đừng… Lăng Nhiễm… Đừng mà…” Mật Mật nức nở, cô kẹp chặt hai chân lại, nhưng vô ích.
“Em muốn đi, phải không?” Anh ta hỏi, ngón tay vẫn trêu chọc ở mép quần lót vô hình. “Được thôi. Anh trai sẽ cho em đi.”
Mật Mật ngẩng phắt lên, ngạc nhiên.
“Nhưng…” Anh ta mỉm cười độc ác. “Em không thể đi ra ngoài như thế này được. Trông em như một con điếm mời gọi đàn ông vậy.”
Bàn tay anh ta dừng lại. Anh ta bế cô lên, nhẹ bẫng.
“Anh trai sẽ mặc quần áo cho em.”
Câu nói đó, còn đáng sợ hơn cả một lời đe dọa. Đó là một nghi lễ. Một nghi lễ của sự chiếm hữu. Anh ta không chỉ muốn cô thuộc về anh ta trong bóng tối, anh ta còn muốn kiểm soát cả con người xã hội của cô. Anh ta sẽ mặc quần áo cho con búp bê của mình trước khi cho nó ra ngoài chơi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận