Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Giá Của Sự Ngưỡng Mộ
Không khí đặc quánh lại. Cái vị chua loét của sự ghen tị gần như có thể nếm được.
Nếu như vài phút trước, Mật Mật là con vịt xấu xí lỡ lạc vào bầy thiên nga (tự phong), thì bây giờ, cô là phượng hoàng lửa mà bọn họ chỉ dám ngước nhìn.
“Mật Mật…” Cô gái vừa tra mã code lúc nãy là người phản ứng đầu tiên. Cô ta sáp lại, giọng ngọt như mía lùi: “Trời ơi, sao cậu không nói sớm. Chồng cậu cưng cậu quá vậy!”
“Đúng đó, Mật Mật, cái túi này… chắc phải bằng cả gia tài nhà tớ.”
Những cánh tay bắt đầu vươn tới, không phải để đẩy cô ra, mà để níu cô lại. Họ chạm vào váy cô, sờ vào túi xách của cô, như thể muốn hít một hơi lấy vận may.
“Chồng cậu làm gì mà giàu thế? Đẹp trai quá! Nhìn vừa chín chắn vừa có tiền!”
“Mật Mật, cậu đúng là tốt số. Bọn tớ biết ngay mà, cậu xinh đẹp thế này, sao có thể sống khổ được.”
Mật Mật lùi lại, cảm thấy buồn nôn. Sự giả tạo này còn đáng sợ hơn cả thái độ thù địch lúc nãy. Cô nhớ lại những năm tháng đi học, chính những cái miệng này đã xì xào sau lưng cô: “Con nhà nghèo mà bày đặt chưng diện”, “Xinh thế kia rồi cũng đi làm đĩ thôi”.
Hóa ra, ranh giới giữa “đĩ” và “phu nhân” chỉ là một chiếc túi xách hàng hiệu.
Cô kéo Khúc Linh, người duy nhất còn giữ được vẻ mặt bình thường, đi thẳng vào nhà hàng.
“Cậu thấy không?” Khúc Linh thì thầm bên tai cô, giọng đầy châm biếm. “Thế giới này nó vận hành như vậy đấy. Cậu đừng để ý.”
Mật Mật im lặng. Cô không để ý sao được. Cô đột nhiên nhận ra, Lăng Nhiễm đã đúng. Anh ném cô vào cái xã hội này, để cô tự mình nhìn thấy sự thối nát của nó. Anh không giam cầm cô, anh chỉ đang cho cô thấy rằng, thế giới bên ngoài còn đáng sợ hơn cái lồng son của anh.
Ít nhất, Lăng Nhiễm dù có biến thái, có bệnh hoạn, thì sự chiếm hữu của anh cũng là thật. Anh muốn cô, thèm khát cô, chứ không phải thèm khát cái danh vọng hão huyền mà cô mang lại.
Một đám phụ nữ ồn ào vây quanh bàn ăn, liên tục gắp thức ăn cho Mật Mật, hỏi han đủ thứ chuyện. Họ hỏi chồng cô làm gì, nhà ở đâu, đi xe gì, có anh em gì không…
Mật Mật cảm thấy mình như một miếng mồi, mà xung quanh là một bầy kền kền đói khát. Cô chỉ muốn về nhà. Về với con quái vật của riêng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận