Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Cầu Xin Nhục Nhã
Mật Mật mím chặt môi, cố quay đầu đi. Sự im lặng của cô là một đòn kháng cự yếu ớt.
Nhưng Lăng Nhiễm không phải là người kiên nhẫn khi dục vọng đã lên ngôi.
“Không muốn gọi?” Anh cười lạnh.
Một cơn đau nhói ập đến. Anh cắn mạnh vào cổ cô. Mật Mật hét lên một tiếng. Anh cắn không phải để dọa, mà là để lại dấu vết. Vị máu tanh ngọt lẫn lộn trong khoang miệng anh.
“A! Đau… Anh…”
“Gọi!” Anh gầm lên, tay bắt đầu xé rách chiếc váy voan đắt tiền.
Nỗi đau thể xác, sự nhục nhã, và nỗi sợ hãi tột độ khiến Mật Mật vỡ òa. Cô không thể chịu đựng được nữa.
“Anh trai!” Cô thét lên, giọng vỡ vụn. “Anh trai… nhẹ chút… Em đau…”
Lời cầu xin đó, thay vì xoa dịu anh, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Đôi mắt Lăng Nhiễm đỏ ngầu. Anh thích điều này. Anh thích nghe cô gọi anh là “anh trai” trong khi anh đang làm nhục cô.
“Nhẹ?” Anh cười, tiếng cười man rợ. “Em phải cầu xin khác cơ.”
Anh kéo khóa váy, lột sạch mọi thứ trên người cô. Thân thể trắng nõn, non nớt của Mật Mật run rẩy trong không khí lạnh.
“Cầu xin anh trai chơi em đi.” Giọng anh là một lời thì thầm độc địa. “Nói đi, Mật Mật. Nói em muốn dương vật của anh trai.”
“Không… Đừng mà… Em đau… Dưới đó vẫn còn đau…” Mật Mật khóc nức nở, nhắc anh nhớ đến trận cuồng hoan đêm qua đã làm cô chảy máu.
“Anh biết.” Lăng Nhiễm thở hổn hển. Anh cũng cởi sạch quần áo của mình. Sự tương phản giữa cơ thể cường tráng, đầy gân guốc của anh và sự mềm mại, yếu ớt của cô càng làm tăng thêm tính bạo liệt của cảnh tượng.
“Anh biết em đau. Cho nên,” anh bế xốc cô lên, “Em phải làm anh trai thoải mái bằng cách khác.”
Anh không cho cô cơ hội phản kháng, bế cô vào phòng tắm kính. Anh mở vòi sen. Dòng nước lạnh lẽo xối thẳng xuống, khiến Mật Mật run lên bần bật.
Anh ép cô quỳ xuống sàn gạch lạnh cóng.
“Ngoan nào, em gái.” Anh dịu dàng vuốt tóc cô, nhưng hành động lại tàn nhẫn vô cùng.
Anh nắm lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên đối diện với con quái vật đã hoàn toàn thức tỉnh giữa hai chân anh. Nó thô bạo, đỏ tím và đầy gân guốc, phập phồng theo nhịp thở của anh.
“Há miệng.”
Đó là một mệnh lệnh.
Mật Mật nhắm chặt mắt, nước mắt hòa cùng dòng nước. Cô không muốn!
Lăng Nhiễm mất kiên nhẫn. Anh nắm lấy tóc cô, giật ngược ra sau, dùng chính thứ hung hãn đó thô bạo tách môi cô ra, đâm thẳng vào khoang miệng nhỏ bé.
“Ư… ưm…”
Mật Mật ho sặc sụa. Cổ họng cô bị lấp đầy. Cô không thể thở. Anh không cho cô thở. Anh giữ chặt đầu cô, bắt đầu thúc đẩy.
Đây không phải là làm tình. Đây là sự trừng phạt. Là sự xâm chiếm tuyệt đối.
Nước mắt cô mặn chát, hòa lẫn với vị tinh dịch tanh nồng. Anh muốn cô phải nuốt xuống, nuốt trọn sự biến thái của anh, nuốt trọn tội lỗi của hai người.
Cô cảm nhận được anh gầm lên, cơ thể anh co giật. Anh bắn. Bắn rất nhiều, sâu trong cổ họng cô.
Lăng Nhiễm buông cô ra. Mật Mật lập tức bò lùi lại, nôn khan, ho đến tê tâm liệt phế. Cô vừa sợ hãi vừa ghê tởm chính bản thân mình.
Anh đứng đó, con quái vật đã dịu đi, nhìn cô bằng ánh mắt gần như… thỏa mãn.
Anh tắt nước, quấn khăn tắm cho cô, bế cô ra chiếc giường lớn. Anh dịu dàng lau khô tóc cô, như thể người vừa tra tấn cô không phải là anh.
“Em gái ngoan.” Anh hôn lên trán cô. “Em thấy không? Chỉ cần em ngoan, anh trai sẽ không làm em đau.”
Mật Mật nằm im, trống rỗng. Cô đã hiểu. Cô không thể trốn thoát. Đây chính là địa ngục của cô, và anh, chính là con quỷ cai quản địa ngục này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận