Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh mỉm cười, đôi môi mỏng gợn lên một tia tàn nhẫn, anh ngẩng đầu lên với ánh mắt lạnh lùng khinh thường.

“Từ điển của tôi không có gì là bất hợp pháp cả. Dám động vào tôi, chỉ có đường chết.”

Giơ khẩu súng trong tay lên, người trước mặt kia liền rống to, sau đó im bặt, bỗng phịch một tiếng, một lỗ đen rơi xuống giữa đầu anh ta, mắt anh ta mở to, bướng bỉnh, và từ từ ngã về phía sau.

Trong nhà kho yên tĩnh trở lại, hắn đứng dậy đem súng đeo lại vào thắt lưng, xoay người bước ra ngoài.

“Xử lý cho gọn gàng.”

Người mặc âu phục màu xám ở bên cạnh đi lên, đặt hai tay của anh ta về phía trước và kính cẩn nói: “Anh Giang, lô hàng vừa cập bến đó đã bị chặn lại, anh có nhất thiết cần phải làm vậy không?”

Nói đoạn anh ta nhíu mày, lấy trong túi ra một hộp kẹo bạc hà. , bóc một cái ra và ném vào miệng.

Người đàn ông không hiểu, “Ý anh là gì?”

“Không kiểm soát, nghề buôn bán ma túy giống như đi về nơi sương gió, cứ để anh ta đi giao hàng.”

“Vâng, tôi hiểu.”

Anh ta vội vàng lên xe phía trước. , khi Giang Dã Sâm mở cửa ngồi vào ghế lái và rời đi, tên vệ sĩ mới vội vã quay trở lại nhà kho.

Hai người thấy tên vệ sĩ đang thu thập thi thể liền tiến vào, nghi hoặc hỏi, “Lý Vân, vị thế của tên này thế nào mà khiến cho anh Giang phải đích thân ra tay?”

“Không rõ ràng lắm, tôi cũng không biết. Có những chuyện đừng nên biết quá nhiều sẽ tốt hơn.”

Khi vệ sĩ đang khiêng xác người đàn ông, một tấm danh thiếp rơi ra khỏi túi của anh ta. Lý Vân nhặt nó lên và liếc nhìn, như thể đáng ngờ phảng phất mang theo một số manh mối.

“Đây không phải là danh thiếp của cô Đồng sao?”

Người phụ nữ được anh Giang sủng ái ba tháng trước, không có lai lịch gì.

“Tại sao Giang Dã Sâm lại có hứng thú với loại phụ nữ này?”

6 giờ kém 4 phút, Giang Dã Sâm đã đến trước cổng công ty cô, nhẹ ngửi mùi trên chiếc áo sơ mi đen, xác nhận không có mùi tanh của máu, khẩu súng đã được giấu kỹ, trong miệng là vị kẹo bạc hà, đã tan chảy.

Tả Đồng lên xe liền bị hắn kéo cánh tay lại.

“Chỗ nào bị phỏng, để anh nhìn xem.”

Cô bận rộn cả buổi chiều và gần như quên mất vết bỏng của mình. Trên cánh tay trái có một dấu vết bầm tím rõ ràng, nước da nhợt nhạt và mềm mại như thể cô đã từng bị bỏng hay bị đánh đập.

Hắn đau lòng nhăn mặt lại, ngón tay nhẹ nhàng đụng vào, không dám dùng sức.

“Còn đau không?”

“Cũng may là đã bớt đau.”

Cúi đầu xuống, chỉ thấy hàng lông mi dày tuấn tú, huống chi lại lộ ra vẻ lo lắng như vậy. Cô rất cao hứng, cúi đầu về phía trước, đây là lần đầu tiên cô chủ động tiếp cận với khoảng cách gần như vậy.

“Dã Sâm, là em bị thương. Sao em cảm thấy anh đau hơn em thế? Đừng lo lắng, em thực sự không sao.”

Anh ngẩng đầu lên, chóp mũi hai người chạm vào nhau ở khoảng cách quá gần. Tả Đồng hơi hơi sửng sốt, cô ngửi thấy được mùi kẹo bạc hà thoang thoảng.

Trái tim đập nhanh đến mức khiến cô không kịp hô hấp, nam nhân trên người còn phảng phất hương vị làm cô nhịn không được muốn đi tới gần.

Tả Đồng nhắm mắt lại, cơ thể cũng đã kịp phản ứng, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng áp lên bờ môi mỏng lạnh lẽo, anh hôn lên môi, nhưng lại đột nhiên cúi đầu xuống.

Nam nhân sức lực rất lớn, đầu lưỡi ấm áp đưa vào khẽ tách hàm răng của cô, hương bạc hà ma mị tràn vào khiến khoang miệng cô trở nên ngọt ngào kèm chút man mát nơi đầu lưỡi, cánh tay cường tráng, cô nhịn không được phản kháng lại nụ hôn độc đoán, Tả Đồng đôi tay chống đỡ trước ngực, nhưng không kháng cự., mềm nhũn trong vòng tay anh.

Cảm giác người yêu hô hấp có chút khó khăn, Giang Dã Sâm vòng tay ôm lấy vòng eo mềm mại của cô rồi từ từ rút lưỡi ra, gò má ửng hồng cùng đôi môi hé mở không ngừng thở, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ẩm ướt như nai tơ. Đôi mắt anh chuyển sang vẻ quyến rũ đầy mê hoặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận