Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không phải cô không nghĩ đến chuyện kết hôn, cô đã hai mươi tư rồi, bố mẹ cô cũng đã giục cưới khi cô về quê ăn Tết.

Kết hôn là một việc trọng đại, không thể dễ dàng thực hiện được, ngoài ra cô không hề biết thông tin của hắn ta, không biết người đàn ông này làm nghề gì, sống ở đâu và bố mẹ là ai.

Ngoài nụ cười có vẻ đạo đức giả đó, không có lời tỏ tình nào khác với cô.

“Dã Sâm, em nghĩ chuyện kết hôn nên để sau. Hiện tại em chưa có ý định kết hôn, chúng ta có thể hẹn hò thêm một thời gian nữa được không?”

Hắn cúi đầu cắt miếng bít tết, “Nếu Đồng Đồng cho rằng chúng ta chưa thực sự hiểu nhau. Anh nghĩ chúng ta nên phát triển mối quan hệ này thêm một bước. ”

Tả Đồng có chút nghi hoặc.

“Bước tiếp theo? Diễn biến thế nào?”

Hắn kéo miếng thịt bò lên, đưa tới bên miệng cô, khóe miệng nở một nụ cười dịu dàng.

“Giữa những người yêu nhau cũng cần có tình dục, Đồng Đồng không hiểu sao? Anh muốn cùng em phát triển thân thể.”

Cô không biết phải trả lời như thế nào với câu hỏi thẳng thắn như vậy.

Nhắc mới nhớ, có vẻ như cô chưa nghĩ đến việc sẽ cùng hắn phát triển tình cảm về mặt thân thể.

“Dã Sâm, em…..”

” Nếu Đồng Đồng không muốn quan hệ, anh tôn trọng sự lựa chọn của em. Nếu em nghĩ rằng chưa đủ thời gian tìm hiểu, chúng ta hãy cứ tiếp tục như thế này.”

Để ở bên miệng bò bít tết, cô chậm chạp không có ý định nuốt xuống, Giang Dã Sâm cũng không vội vàng, cứ thế này, nụ cười trên gương mặt thật lâu không thay đổi, giống như một người rất đa mưu túc trí, trước mặt cô đã làm đủ trò. .

Tả Đồng tưởng.

Trên đời làm sao có người đàn ông hoàn mỹ như vậy, anh ta không tồn tại, tướng mạo phải giả tạo, ai biết được trong lòng anh ta có hắc ám gì, sau khi kết hôn lại càng bộc lộ bản chất. Người đàn ông như vậy lại càng sự nguy hiểm.

Phong Nghị lại đi tới quán cà phê, sau khi ngồi xổm hai tiếng đồng hồ, mới thành công gặp lại cô.

Cô vừa định đi mua cà phê, nhìn thấy gương mặt này, lập tức muốn quay đầu, bàn tay đẩy cửa kính dừng lại ở đó.

Phong Nghị bước đến mở cửa cho cô và tươi cười chào hỏi, “Chị à! Thật là trùng hợp”

Hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, vừa thấy chính là có mưu kế.

“Chị muốn uống mocha đá đúng không? Đó là món lần trước chị đã gọi”

Đúng như lời cậu ta nói, cô gọi cà phê kiểu Mỹ.

Tả Đồng rất cáu kỉnh, vừa nhìn thấy anh lại càng không vui, cuối cùng sốt ruột hỏi.

“Cậu rốt cuộc là muốn làm gì? Tìm tôi là có chuyện gì sao?”

Phong Nghị mỉm cười, “Thật ra không có gì, chủ yếu là vì em rất quan tâm đến những vấn đề mà tỷ tỷ đã thảo luận với em lần trước, vì vậy em muốn hỏi rốt cuộc là cái dạng người gì, mới có thể khiến chị có cảm giác như vậy.”

” Cảm giác như thế nào? ”

“ Một cảm giác kinh khủng. ”

Cô lại nhớ tới cơn ác mộng về Giang Dã Sâm, và vò đầu bứt tóc.

Hôm nay, cô không buộc tóc đuôi ngựa, mái tóc xoăn hơi rối buông dài qua vai, hoa tai cũng được thay đổi, là một mặt dây chuyền bạc, có ý nghĩa là sự cám dỗ.

Phong Nghị sững sờ, ngẩng đầu lên, đột nhiên nghe thấy cô bắt đầu dặn dò cậu cảnh giác, không ngừng đưa ra ví dụ.

Cậu ta kiên nhẫn lắng nghe cô và giúp cô phân tích theo quan điểm của mình.

“Lời nói của chị làm cho người nghe thấy ớn lạnh. Loại người này nghe có vẻ rất nguy hiểm, nên tránh xa. Cho dù anh ta không làm chuyện gì quá đáng với chị, e rằng cũng sẽ bức chị phát điên.”

Cô đột nhiên dường như cũng hiểu ra.

Bây giờ, không phải cô cũng sắp phát điên rồi sao?

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô rùng mình một cái, lấy ra xem, là Giang Dã Sâm gọi tới.

Sau đó không ai lên tiếng trước, trầm mặc một hồi, tiếp theo là chất vấn.

“Đồng Đồng, em đang ở đâu.”

Tim của Tả Đồng gần như đình trệ, không ngừng nhìn về phía mọi người trong quán cà phê, nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh, cô có linh cảm xấu, luôn cảm thấy Giang Dã Sâm đang nhìn chằm chằm mình, biết được rằng cô bây giờ đang ngồi cùng ai, đó là lý do tại sao hắn gọi điện để đặt câu hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận