Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lâu sau, một nam nhân viên bước ra với vẻ mặt thất thần, trên tay vẫn cầm tài liệu, vẻ mặt khó coi như dẫm phải phân, miệng mím chặt, ngồi xuống bàn làm việc đối diện với Tả Đồng.

Mọi người xung quanh lặng lẽ hỏi có chuyện gì đang xảy ra, anh ta lắc đầu, trầm giọng nói:

“Chủ tịch tính khí rất tệ. Các người đều phải ăn nói cẩn thận khi đi vào. Giống như ăn phải thuốc nổ vậy. Tôi không biết chuyện gì xảy ra. Tôi chỉ không kiểm tra kĩ một vài con số mà đột nhiên nổi giận với tôi. Chuyện này tôi chưa từng làm bao giờ. ”

Trịnh Quế đột nhiên nói:“ Này, cậu có nhớ cái ao cá mà lần trước nhóm mình đi team buiding không? ”

“ Còn nhớ, mới hai ngày trước. ”

Cô nghiêm túc nói,“ Là con trai của của chủ ao cá. Chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Chủ ao cá đóng cửa và bán cái ao đi. Ông chủ của chúng mình có góp cổ phần trong đó. Tôi không biết tại sao, nhưng tất cả tiền đều mất hết! Không lấy lại được một xu. ”

Có người ở bên cạnh mở miệng kinh ngạc,“ Không thể, chết rồi ư! Lần trước chúng ta đi không gặp cậu bé đó sao? ”

“Chính là đi xong ngày hôm sau a! Mấy người không biết sao?”

Trịnh Quế cầm lấy điện thoại di động của cô ấy, “Tôi không thêm WeChat của cậu ấy sao ? Mọi người mau lại xem, đây là thông báo tang lễ do cha cậu ấy gửi đến trong vòng bạn bè.”

Tả Đồng hơi bị sốc, mặc dù không đi nhưng cô đã nghe họ nói cậu bé đẹp trai như thế nào.

Sau khi nhấp một ngụm cà phê, cô cố lấy lại bình tĩnh, rốt cuộc thì cũng đã đến lúc cô vào báo cáo rồi.

Quả nhiên, người tiếp theo cũng bước ra khỏi văn phòng với khuôn mặt xấu xí, ra hiệu cho Tả Đồng bước vào, chúc cô may mắn.

Tả Đồng mím môi, tay có chút run rẩy, cầm hai tập tài liệu đứng lên.

Đến cửa phòng làm việc gõ cửa, hình như bên trong đang có điện thoại, cô mới chậm rãi cúi đầu đi vào.

Chủ tịch của họ là một người đàn ông trung niên, tướng mạo cường tráng, râu quai nón, đeo kính bạc, lúc này đang hét vào điện thoại, gõ ngón tay xuống bàn.

“Anh nghĩ tôi thuê anh làm luật sư làm gì! Anh làm giúp tôi đi! Tôi quăng vào đó 900 vạn, đấy không phải không khí đâu! Anh tìm cách lấy tiền ra cho tôi, nếu không được , tôi sẽ thuê người khác! ”

Ông ta cúp máy, ném điện thoại lên bàn, quắc tay với Tả Đồng, không ngẩng đầu lên.

Tả Đồng vội vàng tiến lên và đưa tài liệu cho sếp.

“Thưa sếp, phản hồi từ khách hàng trong quý này đã được rất tốt. APP của chúng tôi tải vượt quá một triệu. Tôi nghĩ chúng ta một cách thích hợp có thể mở rộng một số nhóm người thụ hưởng, không chỉ cho những người trẻ …”

Ông ta lật qua các trang tài liệu với một khuôn mặt đen kịt, tốc độ rất nhanh, Tả Đồng cảm thấy có chút không tốt.

Quả nhiên, ông ta đã ném tập tài liệu đi ngay trong giây tiếp theo.

“Mới được 1 triệu mà đã cho mở rộng nhóm người thụ hưởng! Hãy xem xếp hạng ứng dụng, người quản lý sản phẩm của bên cô đã lắng nghe yêu cầu của khách hàng một cách cẩn thận chưa?”

“Tôi … tôi hiểu rồi, chủ yếu là do tôi không thể theo kịp chương trình công nghệ. ”

“Đừng có lấy cơ! Tôi đang đào tạo một nhân viên kỹ thuật cấp cao có vấn đề sao? Cô tìm không thấy biện pháp giải quyết cũng đừng đùn đẩy cho người khác, tháng này điểm tích lũy không đạt được 4.5 trở lên thì cút khỏi công ty!”

Cô bước ra khỏi văn phòng, một đồng nghiệp bên cạnh vội vàng hỏi cô tình hình thế nào.

Tả Đồng bất đắc dĩ cười, “Nói chuyện cẩn thận một chút là được.”

Trịnh Quế thấy sắc mặt cô không tốt, còn chưa kịp nói an ủi thì cô đã đặt văn kiện xuống rồi đứng dậy,

“Tôi đi vệ sinh. ”

Cô vào công ty được ba năm, đã làm việc chăm chỉ, đích thân leo lên vị trí này bằng chính năng lực của mình, cảm giác bị từ chối một lời bây giờ cũng đủ hủy hoại toàn bộ lòng tự tôn của cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận