Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị dâu.”

Cô gần như không thở nổi, khuôn mặt đó, trong tiềm thức cho rằng là Giang Dã Sâm, hai chân khuỵu xuống thành giường, dùng sức chống mép giường.

“Không sao chứ?”

Cận Trần Đình chạy về phía đó đỡ cô, đặt đóa hoa hướng dương trên tay xuống bàn,

“Chị dâu không thoải mái sao? Em đi gọi bác sĩ.”

“Tôi chính là bác sĩ.”

Phong Nghị sải bước lại gần và kéo lấy tay cô, nhìn người con trai kia bằng ánh mắt dò xét:

“Anh là ai?”

Cận Trần nhìn anh với nụ cười chuyên nghiệp và lịch sự,

“Tả Đồng là chị dâu của tôi, anh là ai?”

Mặt mày cậu ta có phần hơi giống với của Giang Dã Sâm, mỗi khi không cười mặt đều lạnh như băng.

Tả Đồng che lại trái tim đang đập của mình, kéo tay áo Phong Nghị,

“Cậu ấy là em trai của Giang Dã Sâm, Cận Trần.”

“Ồ, thì ra là thế .”

Mặt Phong Nghị tươi tỉnh lên vài phần, quan sát người đối diện.

“Cậu mang họ của mẹ sao?”

“Phong Nghị…” Tả Đồng thở hổn hển, ôm chặt lấy tim thở dốc,

“Tôi.. khó thở quá, anh rốt cuộc cho tôi uống loại thuốc gì?”

“Chỉ là thuốc hạ sốt thôi, không cần lo lắng, hít sâu là được.”

Thuốc hạ sốt có tác dụng lớn như vậy sao? Cô căn bản không tin.

Cận Trần lấy điện thoại di động ra,

“Nếu như vậy, em sẽ gọi cho anh trai, chị dâu, đừng lo lắng..”

“Đừng!”

Tả Đồng hoảng sợ, vỗ rớt điện thoại di động trong tay cậu, đập nó xuống đất, Cận Trần ngây ra một lúc, sau đó quay lại nhìn cô.

Cô nắm lấy chặt cánh tay cậu ta, không ngừng lắc đầu,

“Tôi xin cậu, đừng gọi anh ấy, làm ơn!”

Chậm rãi, trong mắt Cận Trần gợi lên ý cười khẽ, trong mắt khinh miệt,

“Chị dâu, sợ anh trai em quay lại đánh chị sao? Thật đáng yêu, em sợ anh ấy còn không biết, chị muốn chạy trốn đi?”

Cô gái trước mắt mở to hai mắt nhìn, đôi tay sợ hãi đều đang run rẩy, hốc mắt chứa đầy những giọt nước mắt nóng hổi.

“Cận Trần……”

Cậu vén tóc cô lên, đặt lên môi một nụ hôn phớt, mỉm cười.

“Đừng lo lắng, em sẽ không nói với anh ấy về chuyện này, nếu không chị sẽ lại bị đánh nữa mất, thật đáng thương.”

“Giang Dã Sâm! Đồ khốn kiếp, lão đại của chúng tao sẽ không để cho mày yên đâu! Nếu mày có bản lĩnh, thì quang minh chính đại mà làm, đừng có giở thủ đoạn hèn mọn này! Thằng chó!!”

Chưa kịp nói xong, một con dao găm sắc bén đã xẹt qua cổ, người đàn ông vừa chửi bới kia hét lên nhưng vẫn duy trì vẻ mặt hung dữ của mình, nhưng anh ta đã trút hơi thở cuối và từ từ ngã trở lại mặt đất.

Giang Dã Sâm ngồi trên ghế xem vui vẻ vô cùng,

“Tôi muốn xem, tên trùm ma túy kia sẽ trả thù tôi như thế nào.”

Trên mặt đất la liệt bảy tám thi thể, các loại mùi máu tanh xộc vào mũi, mấy tên vệ sĩ đã bắt đầu nhịn không được nôn mửa.

Lý Vân chạy đến bên cạnh hắn, cúi đầu nói bên tai:

“Anh Giang, em trai của anh đã trở về Trung Quốc, đang ở trong phòng bệnh của cô Đồng.”

Hắn chau mày,

“Tên đó vẫn không bỏ vào đầu lời nói của tôi. Tôi không phải đã nói không cho nó trở về Trung Quốc sao?”

Lý Vân cúi đầu không dám nói lời nào, Giang Dã Sâm mang theo ánh mắt không hài lòng đứng dậy,

“Trở lại bệnh viện.”

“Được.”

Phong Nghị một lần nữa đem máy theo dõi mở ra, ngay cả khi cô không cam lòng, lần này cũng không có cách nào chạy trốn.

Anh cũng không sốt ruột đi ra ngoài, mà quay lại hỏi Cận Trần,

“Nghe nói Giang Dã Sâm có một người em trai, nhưng không ngờ lại đặc biệt. Đây là bộ trang phục của ban nhạc sao?”

“Ha.” Cậu cười nhạo một tiếng, bầu không khí xung quanh như đông cứng đến tận đáy,

“Đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, xem ra bác sĩ đúng là người có mắt không tròng a.”

Phong Nghị mím môi cười.

“Vậy thì tôi không biết, cậu rốt cuộc là làm gì đó?”

“Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho anh? Tôi và anh không thân thiết, anh lại làm ra vẻ chúng ta rất thân tình. Có lẽ anh sớm đã biết tôi làm gì. Đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận