Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cận Trần nhai sandwich, tròng mắt xoay chuyển, ngây thơ lắc đầu,

“Anh, em nghe không hiểu anh đang nói cái gì, chỉ là đột nhiên em muốn về nước, không biết là chị dâu nằm viện.”

“Vậy chú như thế nào khi trở về, liền đến bệnh viện tìm được phòng bệnh của Tả Đồng? Là Lý Vân nói cho?”

“Anh ấy là của người anh, cho dù em là em trai của anh đi nữa, Lý Vân cũng không có gan!”

Cận Trần mỉm cười xé một miếng vỏ bánh, dùng lưỡi cuốn từ từ rồi nhai nó vào miệng.

“Anh, thật suy nghĩ nhiều rồi, hãy cho chị dâu được tự do đi. Bị anh giam cầm ba năm, cũng thật quá đáng thương rồi.”

Giang Dã Sâm bước tới trước mặt em trai, mặt vô cảm vươn năm ngón tay, bóp lấy cổ.

Cận Trần nghẹn họng,

“Anh … Trong miệng còn đang nhai bánh, sắp nghẹn chết rồi.”

Người đàn ông khóe miệng kéo dài một cái, lạnh như băng.

“Còn dám nhớ thương người của anh, vết roi cũng sẽ hằn trên người chú.”

Phong Nghị khi nhìn thấy vết thương trên mặt cô, cũng thất kinh.

“Hắn như thế nào xuống tay mạnh mẽ như vậy? Em trêu chọc hắn?”

Tả Đồng lắc đầu, rũ xuống,

“Giúp tôi đi Phong Nghị, tôi cầu xin anh, tôi thật sự không thể chịu đựng được nữa, hắn đem tôi đánh gần chết mới thôi, thiếu chút nữa là chết rồi!”

Anh lộ ra vẻ xin lỗi,

“ Tôi xin lỗi, hiện tại tôi không thể làm gì được, theo kế hoạch ban đầu thì chờ đến khi nào em có thể đi ra khỏi biệt thự này, tôi sẽ cho em thuốc giảm đau, sẽ không khiến em đau như vậy. ”

Cô thật sự không biết mình phải làm gì, sống chết có ý nghĩa gì nữa, ngay cả khi cô trốn thoát, cô phải lo lắng mỗi ngày về việc bị hắn ta tìm thấy.

“Phong Nghị, nghĩ cách để cho tôi chết đi. Anh không phải là bác sĩ sao? Nếu cứu không được tôi, vậy đừng làm cho tôi tồn tại vô nghĩa như vậy nữa.”

Anh không nói, chậm rãi đem thuốc trong tay tiêm vào thân thể cô. Lấy ra một cây kim nhọn, rút tăm bông cho cô cầm máu, cánh tay toàn là lỗ kim, nước da bầm tím, một số mảng da bị đánh đến bay ra ngoài, còn một số là vết do anh liên tục tiêm thuốc.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ cứu em, đừng tự sa ngã, tôi sẽ không để cho em xảy ra chuyện gì.”

Cô không khỏi thấp giọng cười một tiếng, mí mắt khép lại run rẩy.

“Thuốc giảm đau có thể có một số tác dụng phụ, yên tâm ngủ đi.”

Phong Nghị nhìn cô nhắm mắt từ từ, bôi thuốc lên mặt, mới mang theo dụng cụ rời đi.

Cận Trần ngồi trên ghế sô pha ở dưới lầu, nghịch tập tạp chí trong tay, xé các trang và gấp chúng thành nhiều hình dạng khác nhau, chờ bác sĩ từ trên lầu xuống dưới.

Phong Nghị thức thời dừng bước,

“Cận tiên sinh là có chuyện muốn nói với tôi sao?”

Cận Trần liếm hàm trên, hất cằm chỉ vào anh,

“Ngồi đi.”

“Bác sĩ tâm lý phải không? Trợ giúp chị dâu tôi chạy trốn? Anh trai tôi chắc hẳn là không biết thì phải.”

Phong Nghị nhướng mày ngồi thẳng trên sô pha,

“Tôi không biết anh đang nói cái gì. ”

“Đương nhiên, tôi còn biết nhiều chuyện hơn thế nữa cơ. Nhưng tôi sẽ không vạch trần anh. Nói thật, tôi cũng muốn chị dâu chạy trốn. Anh có thể giúp cô ấy như thế nào? Không bằng tôi cũng tới giúp, giúp hai người.”

Phong Nghị một bộ tò mò,

“Tôi làm việc cho anh Giang, tại sao Cận tiên sinh đây lại muốn đâm sau lưng anh trai mình? Anh không sợ tôi nói cho anh ấy biết sao? ”

“Ha! ”

Cận Trần ném ra trong tay chiếc máy bay giấy, lười biếng ngả vào trên lưng ghế sô pha, mái tóc màu vàng kim nổi loạn, phất phơ phản nghịch.

“Thật nực cười, tôi cũng không tin anh thật sự dám nói cho anh tôi biết, đừng giả bộ trước mặt tôi. Hôm qua tôi vừa liếc qua đã nhìn thấy kế hoạch của anh. Không bằng tôi dạy anh vài chiêu, giúp chị dâu tẩu thoát.”

Phong Nghị lộ ra ý cười lễ phép cầm lấy hòm thuốc đứng dậy,

“Cận tiên sinh có lẽ tìm lầm người, cậu vẫn nên đi tìm người khác thì hơn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận