Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khụ… khụ!”

Cô tự mình sặc nước miếng, không ngừng lắc đầu né tránh ngón tay, nhưng Giang Dã Sâm trước sau không đem ngón tay rút ra đi.

“Nuốt xuống đi! Dâm thủy chính mình mà ăn không vào sao?”

Cô đỏ mắt nhìn hắn,

“Vậy … anh có thể ăn tinh dịch của chính mình được không?”

Giang Dã Sâm đột nhiên nhăn mặt.

“Đang phản kháng sao? Là ai dạy em, bảo bối, có nghĩ đến hậu quả của việc phản kháng này chưa?”

“Ô tôi không có tranh luận, thực xin lỗi chủ nhân.”

Hắn lộ ra vẻ nguy hiểm cười,

“Em nói rất đúng, tinh dịch của chính mình đương nhiên không có khả năng ăn, không bằng em tới ăn đi, vừa vặn mấy ngày nay cũng chưa bắn vào miệng. ”

Tả Đồng sắc mặt trở nên khó coi.

Giang Dã Sâm nghiêm mặt, lạnh giọng quát lớn,

“Quỳ xuống, hầu hạ tôi!”

Cô đau xót bật khóc, vất vả chống tay bò dậy, ghé vào đũng quần của hắn, thuần thục dùng răng hạ khóa kéo, ngậm lấy dương vật mềm nhũn, đặt ở trong miệng liếm mút.

Lông mu dày đặc ở đáy quần tỏa ra mùi sữa tắm thơm tho, không khó chịu, nhưng dương vật cứng ngắc ngạnh lên trong miệng, thọc vào cổ họng đặc biệt khó chịu.

Giang Dã Sâm ấn đầu cô, vùi cả mặt vào đám lông mu cứng ngắc, cả khuôn mặt đều bị cọ vào vô cùng khó chịu, cổ họng yếu ớt nói không nên lời, muốn ho khan, quy đầu tiến thẳng đến cổ họng làm hô hấp trở nên khó khắn.

“Ưm… Nôn a.”

“Giống như ăn rất ngon a, phải không? Đến giọng nói cũng không thoát ra được.”

Hắn biết rõ cố hỏi, túm lấy tóc cô ra sức ấn sâu xuống rồi lai kéo lên, liên tục,

“Phía dưới không thể cắm, vậy cắm mặt trên, dù sao cái miệng nhỏ nhắn này ngoại trừ để thao ra, cũng vô dụng. ”

Tốc độ càng lúc càng nhanh, căn bản không kịp hô hấp, cô trợn tròn mắt, miệng trở thành công cụ để hắn phát tiết dục vọng, Tả Đồng một bên khóc một bên khẩn cầu hắn đem cô thao chết luôn đi cho xong.

Nhưng chung quy là không được như cô mong muốn, Giang Dã Sâm thô bạo túm tóc cô kéo lại, nước miếng bị chọc thành bọt biển, dâm thủy theo môi chảy xuống.

Hắn lấy dương vật quệt nước miếng rồi đưa lên mặt cô, bộ dạng dâm đãng kia khiến hắn say mê mà thưởng thức.

“Thật tao a bảo bối, tiếp tục liếm đi, bắn ra rồi vẫn cứ liếm. Tôi muốn xem em còn muốn phản kháng nữa không, xem em kiên trì được bao lâu.”

“Ô xin lỗi, chủ nhân, tôi sai rồi, không dám tranh luận nữa.”

“Tôi nói em liếm cho ra! Nhanh lên!”

Tả Đồng một lần nữa cúi đầu ngậm lấy, hắn quả nhiên lại kéo tóc cô rồi bắt đầu đẩy mạnh, không chút đau lòng, mỗi lần hít thở không thông lại kéo nhẹ đầu ra nhử nhử, sau lại đút sâu vào, đùa bỡn tới tới lui lui, làm không biết mệt.

Tinh dịch bắn vào trong miệng làm cô nghẹn họng, Giang Dã Sâm giữ đầu cô lại, không cho nhúc nhích suýt nữa thì bị sặc chết, rút ra dương vật trong miệng, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.

“Thật đáng thương.”

Hắn nghiền ngẫm cười, xoa xoa tinh dịch trên đầu khấc, để vào trong miệng tiếp tục cho cô ăn.

Ngay lúc này đây, Tả Đồng đã càng thêm chắc chắn hơn về quyết định bỏ trốn của mình.

Phùng Dịch mỗi ngày đều sẽ tới tiêm thuốc cho cô, khoảnh khắc cô biết đó là ma túy, tâm như chết đi.

“Đừng căng thẳng, phát run sẽ ảnh hưởng khá nghiêm trọng.” Anh kéo nắp kim ra và nở một nụ cười dịu dàng với cô.

“Không phải bây giờ thân mình cảm thấy rất khó chịu sao? Trong thời gian ngắn nữa, liền sẽ phát điên rồi cầu xin tôi cho thuốc, ma túy là thứ tuyệt vời. Nó có thể khống chế đại não con người, không cảm thấy rất lợi hại sao?”

Tả Đồng run rẩy nhắm mắt lại,

“Anh chính là ác ma.”

“Tôi sẽ coi như đây là một lời khen.”

“Kế tiếp, cô phải nghe lời tất cả những gì tôi nói, chỉ tôi mới có thể cứu cô khỏi nơi địa ngục này, Tả Đồng, nghe lời là được rồi, bởi vì hiện tại, chỉ có tôi có thể cứu cô.”

Cô nhịn xuống đau đớn, cắn chặt môi dưới, cố hết sức để không khóc,

Bình luận (0)

Để lại bình luận