Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở dưới tầng hầm, Phong Nghị quay đầu lại hắt hơi một cái, lúc nãy do không chú ý mà bị Tả Đồng đang lên cơn cào lên một vết đỏ như máu, cô quần áo xộc xệch, đầu bù tóc rối, ghé vào trên giường thống khổ vươn tay về phía Phong Nghị cầu cứu.

“Cho tôi, tiêm cho tôi, hoặc là làm cho tôi chết đi, cầu xin anh, làm ơn!”

Anh ta sắc mặt lãnh đạm thờ ơ, nhìn vết xước trên cánh tay chính mình, không kiên nhẫn mà sách một tiếng.

Ném bát cơm trên tay xuống, thức ăn bên trong vương vãi khắp sàn, chiếc chậu inox phát ra âm thanh giòn giã trên gạch men sứ.

“Trưa nay không cần ăn cơm, cho đói chết đi.”

Anh ta khó chịu, kiểm tra vết thương trên cánh tay, xoay người bước lên lầu vờ như không nghe thấy tiếng kêu cứu của cô.

Hai ngày nay rốt cuộc cô đều có thể ăn cơm, ngoại trừ lúc chưa lên cơn thèm thuốc đều vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, nhưng một khi đã lên cơn nghiện, liền biến thành một kẻ điên dại, Phong Nghị đã càng ngày càng không kiên nhẫn, nếu không phải vì giữ cô ta làm con tin, thì đã sớm giết quách đi cho rảnh nợ.

Trở lại phòng tiếp tục vùi đầu vào ký lục thực nghiệm.

Màn hình máy tính trước mặt đột nhiên biến thành màu xanh, ngẩng đầu lên thì thấy một chuỗi hộp mã phức tạp từ trên màn hình nhảy ra, kèm theo đó là thông báo trục trặc hệ thống âm thanh.

Máy tính đã bị tấn công.

Phong Nghị nhanh chóng rút công tắc nguồn ra, nhưng không thể khôi phục lại được nữa, trong nháy mắt trở nên sợ hãi, anh ta ý thức được chính mình xong rồi.

Tên Giang Dã Sâm đó, có lẽ đã tìm ra vị trí của anh ta, chẳng lẽ máy nghe trộm cài trên người Cận Trần đã bị hắn phát hiện?

Có khả năng là lý do này.

Phong Nghị đẩy ghế đứng dậy, lặp đi lặp lại nói như vậy không ổn, trong lúc nóng nảy vội vàng đem Tả Đồng rời đi, nếu không có cô, sẽ là một bất lợi lớn với Phong Nghị.

Tả Đồng vẫn đang vật vã điên cuồng trên giường vì không được tiêm thuốc, cổ tay cô bị chiếc vòng sắt lạnh lẽo cọ vào hằn lên những vết đỏ như máu, khiến làn da mỏng manh trở nên khốn khổ.

Tả Đồng tuyệt vọng khóc lớn, điên loạn muốn xông tới cào cấu người đối diện, buộc anh ta phải tiêm cô, Phong Nghị căn bản không hạ thủ được.

Anh ta nhìn thấy một chiếc xẻng được đặt ở bên cạnh giường, nhặt nó lên chuẩn bị đi tới đập vào đầu cô, chỉ cần ngất đi, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng.

“A!”

Cô thét chói tai rồi né sang một bên, cái xẻng nặng lại quá mức cồng kềnh,, Phong Nghị không muốn làm cô bị thương, sức lực của anh ta, nếu quá tay thực sự sẽ khiến đối phương chết ngay tại chỗ.

“Mẹ kiếp câm miệng cho tôi! Bình tĩnh ngay, nếu không tôi đánh chết cô thật bây giờ!”

“Tôi khó chịu quá, giúp, giúp tôi với! Đưa thuốc cho tôi!”

Không biết là vì sợ hãi, hay là vì không muốn giết người, anh ta toàn thân run rẩy, cầm xẻng cũng không chắc, căn bản không có cách nào ra tay hành động.

Phong Nghị nhắm mắt hít sâu một hơi, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa trên lầu truyền đến tiếng động.

Tiếng bước chân dồn dập không tránh được đôi tai nhạy bén của anh ta.

Phong Nghị mở to mắt, liếc nhìn người phụ nữ đang nổi điên, thả cái xẻng xuống, nhanh chóng chạy đến cửa phụ của tầng hầm.

Tả Đồng tuyệt vọng khóc lóc, cô biết làm như vậy là không đúng, cô cũng muốn từ bỏ cơn nghiện này, nhưng thực sự không còn cách nào, thật sự không có cách nào, thật khó chịu.

Cô cuộn mình dựt thật mạnh sợi xích sắt trên cổ tay, cơn đau nhức nhối ập đến, cố gắng tỉnh táo lại, vừa khóc vừa giằng co, tất cả vết thương trên người cũng từ đó mà ra.“

“Ô…… Ô a, cứu mạng, thật khó chịu quá, tôi phát điên lên mất….”

Cửa lớn ở lầu một bỗng nhiên bị đá văng, truyền đến âm thanh gầm rú điếc cả lỗ tai.

“Phong Nghị! Vác cái mạng chó của mày ra đây!”

Giang Dã Sâm nhìn thấy cầu thang dẫn xuống tầng hầm, liền chạy thật nhanh nhanh xuống, cho đến khi nhìn thấy bảo bối trong giấc mơ hàng đêm của hắn, Tả Đồng không chết, thật sự không chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận