Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô một ngày đều đặn lên cơn nghiện 3 lần, mỗi lần lên cơn, không phải bị thao nữa, mà là bị ép dùng miệng liếm láp dương vật.

Có lẽ là hắn nhận định phương pháp như vậy là hữu dụng, thao càng ngày càng tàn nhẫn, càng đau cô liền thanh tỉnh càng nhanh.

Miệng bị cắm vào đến mức không khép lại được, nuốt xong tinh dịch, trên mặt vẫn còn lưu lại chút trắng đục, khóe miệng đỏ bừng, vẫn duy trì tư thế quỳ gối trên giường, há miệng.

Giang Dã Sâm lau sạch tinh dịch chảy ra từ khóe miệng cô, chỉ về phía trước.

“Nếu tỉnh rồi, chúng ta tới đó ăn cơm.”

Trên giường là cháo mà người hầu vừa bưng tới, cháo trắng đặc sệt có phần giống với tinh dịch vừa bị ép ăn, cô lắc đầu phản kháng.

“Không muốn ăn cũng phải ăn. Em như thế nào lại không chịu ăn? Nhìn em xem, gầy thành cái dạng gì rồi!”

Giang Dã Sâm khiển trách, hắn không quá ôn nhu nhưng cũng không quá nghiêm khắc, thổi nguội muỗng cháo, nâng cằm lên đưa vào miệng, ép cô ăn hết miếng này đến miếng khác.

Hắn căn bản không hỏi cô xem có muốn hay không, mà chỉ mù quáng làm theo lý trí của mình, mạnh mẽ ép buộc, Tả Đồng giãy giụa không ăn, lại bị hắn hiểu thành do nghiện ma túy mà phát điên, buông chén còn muốn thao làm.

“Đừng, tôi ăn, tôi sẽ ăn!”

Hắn lúc này mới cười cười nhẹ giọng:

“Như vậy mới ngoan a, nghe lời, người gầy chỉ còn toàn là xương xẩu, tôi đau lòng vô cùng, bảo bối cai nghiện ma tuý xong, chúng ta sẽ rời khỏi đây, tới nơi khác sống một cuộc đời tươi đẹp, bảo bối nói xem muốn đến thành phố nào? ”

Tả Đồng sụt sịt bất bình, chỉ lắc đầu không nói.

Cô không muốn đi đâu cả, sự tuyệt vọng khi lên cơn nghiện ma túy đã khiến cô đi vào ngõ cụt, bức cô đến cái chết gần hơn, cô giờ như một con nghiện lâu năm, chỉ nghĩ đi tìm tới cái chết.

“Không biết cũng không sao, tôi đưa em đi. Tới một nơi ấm áp hơn, nơi sẽ không ai biết đến chúng ta. Chỉ cần em nguyện ý, chúng ta một lần nữa bắt đầu lại mối quan hệ này. Em không cần phải gọi tôi là chủ nhân nữa.”

Giang Dã Sâm cho cô ăn, trong mắt tràn ngập ôn nhu, dáng vẻ này của hắn cô chưa từng thấy trước đây, đây là bộ dáng áy náy muốn lấy lòng cô sao?

Ngoài cửa, người hầu sốt ruột gõ cửa làm hắn không thoải mái nhíu mày, vẻ dịu dàng vừa rồi trong nháy mắt biến mất.

“Vào đi!”

“Giang, Giang tiên sinh! Cận tiên sinh sắp đá hỏng cửa rồi, chúng tôi cản không được, Cận tiên sinh có lẽ sắp thoát ra ngoài được rồi!”

Hắn đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, lại không đành quay đầu lại nhìn một cái, mỉm cười với cô, vuốt ve đỉnh đầu, vẻ ôn nhu lúc nãy lại hiện ra trên khuôn mặt lạnh như băng kia.

“Ngoan, tôi đi nhanh rồi sẽ về, ăn hết phần cháo này, lát nữa về tôi sẽ kiểm tra.”

Khung cửa bị đá đến nỗi xuất hiện khá nhiều khé nứt, trong phòng, Cận Trần hưng phấn kích hoạt toàn bộ gân cốt, dùng sức giơ chân đá mạnh.

Phịch một tiếng, cánh cửa đổ về phía trước, ánh sáng chói chang từ hành lang tràn vào.

“Chết tiệt. Còn định gài bẫy tôi!”

Chân kia chưa kịp bước ra thì một cái tát đột ngột hướng thẳng lên mặt một tiếng “Bốp”.

Từ nhỏ đến giờ Cận Trần chưa bao giờ bị đánh như thế này, hơn nữa lại bị đánh đến hai lần dưới bàn tay tàn nhẫn kia.

Cận Trần che mặt tức giận trừng mắt nhìn anh trai, Giang Dã Sâm túm tóc, đè lên khung cửa rồi đập đầu mạnh lên hai cái.

“Chú rất có năng lực, dám nhớ thương người của anh, cửa phòng trong biệt thư chú cũng đá đến hỏng, không muốn sống nữa sao?”

Giang Dã Sâm nhéo nhéo mặt em trai, nghiến răng nghiến lợi, tức giận:

“Sở dĩ tôi còn giữ lại cái mạng sống chó chết của chú, là đang tôn trọng huyết máu mủ của hai ta, nếu chú không phải là em trai tôi, đợt nổ súng lần trước sẽ không có chuyện nương tay như thế đâu, không chừng xác chú sớm đã bị chó sói ăn thịt rồi! ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận