Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tả Đồng mím môi.

“Vậy thì, anh muốn gì, anh Giang?”

“Phải xem em có cái gì đã.”

Hắn sắc mặt mang ý cười, lại làm Tả Đồng có dự cảm xấu.

“Tôi, thật sự không có gì cả, nếu không cũng chẳng phải hỏi anh vay tiền. Anh muốn lấy thứ gì của tôi, không bằng nói thẳng ra thì tốt hơn.”

“Đồng Đồng thật đúng là thẳng thắn quá.”

Tả Đồng đại não đột nhiên căng thẳng.

Giang Dã Sâm thậm chí còn gọi cô bằng tên thân mật, ngữ khí còn mang theo ái muội, dự cảm của cô quả nhiên là chính xác.

Người đàn ông đột nhiên đứng dậy đi về phía cô, Tả Đồng lùi lại một bước, sắc mặt cứng đờ.

“Anh Giang, anh muốn làm gì?”

“Em nghĩ thế nào? Đến hỏi mượn tôi 500.000 tệ này. Tuy rằng với tôi mà nói đó không phải là một khoản lớn, nhưng tôi vẫn cần một điều khoản bảo lãnh. Dù sao thì, tôi cũng chưa biết rõ về em. Chẳng phải, nếu em ôm số tiền này bỏ trốn, tôi chẳng phải là tự mua dây buộc mình sao? ”

Hắn vừa nói vừa cười, đôi mắt nheo lại, Tả Đồng vội vàng giải thích.

“Anh có thể yên tâm đi! Tôi tuyệt đối sẽ không cầm số tiền này chạy trốn, tôi sẽ làm việc rồi trả lại cho anh, tôi sẽ không — a!”

Giang Dã Sâm sải bước tiến lên túm lấy cổ cô, thô bạo đè cô xuống tường, Tả Đồng hoảng sợ trừng lớn mắt, sợ hãi kêu lên, dùng hết sức bẻ cánh tay trên cổ mình.

“Giang… anh Giang.”

Cô bật khóc rồi, thật sự không chịu nổi sự khiêu khích.

Hắn cúi đầu, ghé vào tai thở nhẹ một ngụm, liếm vành tai mẫn cảm của cô.

“Em dường như chỉ có thể lấy thân mình ra đảm bảo? Đúng không? Tôi muốn em, đem chính bản thân em giao cho tôi, số tiền em cần ngay lập tức sẽ cộng vào tài khoản.”

Cô khóc lóc lắc đầu, sợ hãi không ngừng run rẩy, dùng toàn bộ sức lực đẩy hắn ra.

“Tôi không muốn! Anh đừng như vậy, anh Giang, tôi không cần tiền nữa, anh buông tôi ra, tôi không bán thân đâu!”

“Tôi không nói là bán thân, mà em lại nghĩ xa tới vậy sao? ”

Hắn cười một cách dâm mĩ, bóp chặt lấy cằm cô, ép ngẩng đầu lên, cảnh cáo,

” Đừng có không biết tốt xấu, tôi chưa bao giờ bỏ lỡ bất cứ điều gì tôi muốn. Nếu dám mở miệng nói không một lần nữa, cái miệng này, tôi không chắc sẽ giữ được có còn nguyên vẹn đâu. ”

Hắn lúc này vô cùng đáng sợ, trước nay đều không giống như vậy. Ý nghĩ duy nhất của cô lúc này chính là trốn thoát khỏi đây, móng tay hắn cắm sâu vào da thịt, tiếng khóc của cô nghẹn ngào, nước mắt chảy dài đi xuống.

“Không, tôi không cần tiền nữa, tránh ra, tránh ra!”

Cô cào tay hắn đến bật máu, chọc hắn nổi máu điên. Giang Dã Sâm không kịp suy nghĩ giáng một bạt tai hướng thẳng lên mặt cô.

“Loại nhà cô, thứ không biết tốt xấu này!”

Cái tát hoàn toàn khiến cô tức giận, trước nay chưa có ai dám đánh cô, Tả Đồng tức giận moi mu bàn tay hắn, xém chút nữa cào ra miếng thịt trên đó, hai mắt đỏ bừng vì tức giận.

“Biến đi, tin hay không thì tôi sẽ gọi cảnh sát! Cút !”

“Chậc chậc.”

Hắn phun ra một giọng thiếu kiên nhẫn,

“Thiếu dạy dỗ quá.”

Hắn giật tóc cô, một đường túm sang phòng bên cạnh, nơi này tràn ngập sự u ám. Vách tường treo đủ loại dụng cụ tình dục, roi da, dây xích sắt treo đầy trên tường, đến đây cô mới bắt đầu nhận được sự nguy hiểm đang cận kề.

Tả Đồng ngồi dưới đất sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, tên đó đúng là kẻ điên, nếu muốn đánh cô, nhất định sẽ đánh đến chết, cô phải bỏ chạy thật nhanh!

Vừa mới đứng dậy, cánh cửa đã bị đóng sầm lại, người đàn ông không nhanh không chậm đi về phía cô, nhìn cô đầy khao khát dục vọng.

“Không chịu nghe lời phải không?”

“A, tôi chỉ tới đây mượn tiền, hiện tại tôi không muốn nữa, anh thả tôi ra được không, cứ giả bộ như không có chuyện gì, anh thả tôi ra đi!”

Hắn đột nhiên phát ra điệu cười ảm đạm đến kinh hoàng.

“Em nghĩ đơn giản mình tới đây chỉ để vay tiền sao? Cận Trần đã bán em cho tôi, đừng ảo tưởng, công ty em làm việc thuộc quyền sở hữu của tôi, không được thăng chức cũng là tôi hạ lệnh, ngay cả tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, cũng do tôi tự mình tạo ra.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận