Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tận mắt thấy em trai chảy máu ngày một nhiều, Giang Dã Sâm rống lên đầy tức giận.

Tên trùm ma túy giương giương tự đắc đứng dậy, cười cợt nhả:

“Vốn muốn tới đây để đàm phán trong hòa bình nhưng không ngờ lại xảy ra loại chuyện như vậy. Cậu Giang này, nếu hôm nay cậu không làm vừa lòng được tôi, e rằng cái mạng của cậu cũng khó mà bảo toàn được.”

Giang Dã Sâm hai mắt phẫn hận nhìn đối phương, sắc mặt tức giận đến trắng bệch, hô hấp cũng trở nên nặng nề.

“Ông muốn cái gì, trực tiếp nói thẳng!”

Ông ta vừa tỏ vẻ vừa lòng, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của nói,

“Tôi muốn tất cả số hàng của cậu.”

“Cho cậu một phút, nếu không cho tôi được câu trả lời thỏa đáng, viên đạn này, sẽ không kiểm soát được mà dừng chân trên đầu cậu! ”

Vừa nói, tên trùm ma túy vừa rút súng từ thắt lưng, ở trước mặt hắn tra đạn vào họng súng, đặt ngay đến đỉnh đầu hắn.

Tả Đồng cố ý đi trên con đường vắng, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu trắng trơn, nện bước thong thả đi về phía trước, ánh mắt mê man nhìn con đường vắng tanh không một bóng người.

Một lúc sau, bên đường có thêm một bóng người khác, lúc chạng vạng, bóng người đàn ông càng lúc càng gần, ánh mặt trời nghiêng ngả trải dài, chậm rãi đi tới bên cạnh cô.

Tả Đồng dừng lại, đúng như cô đoán.

Phong Nghị cúi đầu, nở một nụ cười nham hiểm.

“Cô cố ý đi trên con đường này là muốn bị tôi bắt được sao?”

Tả Đồng ngẩng đầu lên, mặt không chút cảm xúc,

“Anh không phải muốn tìm tôi sao? Không có tôi, thì ai còn có thể làm con tin của anh nữa? ”

“Ai da, cô đúng là rất hiểu tôi. ”

Phong Nghị vươn tay về phía cô,

“ Vậy thì đi cùng tôi, lần này tôi sẽ không cưỡng bách cô nữa.”

“Anh thật sự không cưỡng bách tôi. ”

Cô lộ ra vẻ cười sáng lạn, chính là Phong Nghị trước nay chưa từng thấy qua vẻ mặt này của Tả Đồng, nhếch lên khóe môi tái nhợt, nâng hai bộ ngực hồng hào mềm mại lên, tiến đến phía trước một bước, thân mình kề sát vào Phong Nghị. Da thịt của hai người chỉ cách nhau một tầng vải dệt, truyền độ ấm của cơ thể cho nhau.

Phong Nghị cười lạnh.

“Ý tứ gì đây? Đang câu dẫn tôi sao?”

“Anh nghĩ sao?”

“Nói cho cô biết, tôi không có hứng thú với phụ nữ, cô nghĩ tôi là Cận Trần sao? Mánh này đối với tôi vô dụng.”

“A.”

Phong Nghị lông mày nhíu chặt hơn,

“Cô rốt cuộc muốn làm gì?”

Tả Đồng cúi đầu cười khẽ, nhẹ nhàng dùng hàm răng trắng bóc của mình cắn nhẹ vào môi dưới, điệu bộ quyến rũ lả lơi.

“Tôi chỉ cảm thấy Phong Nghị anh rất đáng thương. Anh lừa gạt mọi người, vì mục đích gì? Cái thí nghiệm chó chết của anh, cuối cùng kết quả ra cái gì? Tâm lý háo chiến của anh, đối với tôi, hoàn toàn thất bại rồi.”

Cô đột nhiên bị Phong Nghị bóp chặt cằm, dùng sức kéo mặt cô lên, giọng điệu không phục.

“Cô có thể sỉ vả tôi thế nào cũng được, nhưng đừng có động đến cuộc thí nghiệm đó! Chẳng phải phép thôi miên mà tôi dày công nghiên cứu, đã xoay chuyển tình thế của cô hay sao? Con người thật hay lật mặt, một hai câu liền có thể thay đổi chân tướng.”

“Tả Đồng, cô cái gì cũng đều không hiểu! Đừng giương giương tự đắc trước mặt tôi, cô cũng chỉ là một vật thí nghiệm của tôi, để mà đứng đây đàm luận nó, cô căn bản không đủ tư cách. ”

“Phong Nghị . . ”

Cô nhẹ giọng gọi tên anh ta, trìu mến híp hai mắt, như thể đang nhìn một con chó hoang đáng thương.

Ánh mắt này ngay lập tức chạm đến trái tim sâu thẳm Phong Nghị, không biết vì cái gì, hốc mắt đột nhiên nóng lên.

“Có thể cho tôi biết chính xác anh muốn làm gì không? Nếu thí nghiệm thành công thì sao? Khống chế được người khác, cảm thấy tự hào lắm à? Sau khi chiếm được trái tim người ta, ai có thể cho lại anh sự chân thành?”

Môi Phong Nghị bắt đầu run rẩy, đôi mắt đào hoa trầm xuống, từng dòng nước mắt nóng bỏng đổ ra, quát lớn:

Bình luận (0)

Để lại bình luận