Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Giang Dã Sâm, anh thật ra rất ngốc, anh căn bản không thông minh chút nào. ”

Cô nói trong sự kích động, chóp mũi đỏ bừng, chảy ra vài giọt nước mắt, người đàn ông nhíu mày tỏ vẻ áy náy, giơ tay vội vàng lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt diễm lệ của người hắn yêu.

“Đừng khóc, thực xin lỗi bảo bối, anh đau lòng lắm, em đừng khóc.”

Vừa dứt lời, một con dao đã đâm một nhát vào dưới ngực hắn.

Giang Dã Sâm nghẹn lời, từ phía ngực truyền đến một cơn đau nhói, hắn chậm rãi cúi đầu, trơ mắt nhìn cô đang dùng sức cắm dao vào người mình.

Máu rỉ ra làm ướt bàn tay ngọc ngà thanh tú, hắn nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, ngón tay run rẩy nắm lấy mu bàn tay cô.

Tả Đồng nhìn trong tay chỉ còn lại có chuôi dao, nheo mắt nhìn hắn cười.

“Tôi đã nói rồi, anh đúng thực là rất ngu ngốc. Ngày hôm qua đã biết tôi giấu dao trong quần lót, như thế nào hôm nay lại không kiểm tra? Anh thật sự cho rằng, tôi sẽ không giết anh đúng không?”

Hắn khóc, một tràng dài nước mắt chảy ra tới, khó tin lắc đầu,

“Bảo bối…… tại sao? Chẳng lẽ em không yêu anh?”

“Yêu anh? Con mẹ nó, anh đang mơ ngủ chắc!”

“Anh nhớ rõ là em yêu anh.” Hắn nói trong nước mắt, “Có lẽ anh đã nhớ nhầm mất rồi….”

Cô gái trên mặt tràn đầy sự thù hận, cô mong hắn chết ngay bây giờ, chết sớm phút nào hay phút đấy.

“Giang Dã Sâm, tôi ở bên cạnh anh ba năm, hôm nay rốt cuộc cũng được giải thoát rồi. Kiếp sau đừng tới tìm tôi nữa, tôi hận anh đến tận xương tủy, hận anh vô cùng!”

Hắn bất đắc dĩ cười khổ, cơn đau truyền đến khiến nửa thân hắn trở nên tê dại, mắt vẫn nhìn cô, ánh mắt vẫn như cũ lộ ra vẻ yêu thương, yêu đến chết vẫn cứ yêu.

“Em không nên làm như vậy, không có anh em sống không nổi, nhìn em chật vật sống một mình như vậy, anh không yêu tâm. Bị người ta khi dễ, em phải làm thế nào bây giờ, anh không bảo vệ được thì em phải làm sao, bảo bối.”

“Đừng nhiều lời, anh chết đi!”

Cô muốn đẩy hắn xuống vách đá, dìm xác hắn xuống biển, để cơ thể hắn bị cá rỉa thịt một chút cũng không dư thừa.

Nhưng cô chưa kịp hành động thì hắn đã tự mình rút dao ra, dùng hết sức vòng tay qua eo cô rồi đâm con dao gọt hoa quả dính máu vào người cô đúng vị trí hắn bị đâm.

Tả Đồng kinh hãi há to miệng, che lại con dao trước ngực, người đàn ông vòng tay qua cổ cô, vùi vào trong ngực hắn, lòng bàn tay đẫm máu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mượt mà, ôn nhu an ủi nói.

“Đừng sợ, chỉ đau một chút thôi, không bao lâu nữa, chúng ta sẽ gặp nhau ở thế giới khác, Tả Đồng.”

“Thằng khốn… thằng khốn nạn!”

Giang Dã Sâm nhắm mắt lại, say mê hít lấy mùi hương đặc trưng của cô, hôn môi một cái, rồi ghé vào tai cô thì thầm:

“Anh yêu em.”

Không màng đến đau đớn, hắn ôm cô rồi lao người xuống vách đá, khoảng khắc cuối cùng trước khi rơi xuống biển, hắn vẫn cố chấp đặt lên môi cô một nụ hôn ngọt ngào. Chiếc hôn mang theo biết bao day dứt, tội lỗi cùng với yêu thương bị nhấn chìm xuống biển, từng đợt sóng dập dềnh như xóa nhòa mọi nỗi đau.

Một tiếng vang nổ ra, mặt biển dâng lên một luồng sóng lớn. Hai thân thể bị đại dương mênh mông bao bọc lấy, rồi lại nhẫn tâm mà nhấn chìm. Một lúc sau, sóng yên biển lặng, bóng người biến mất giữa biển cả mênh mông.

Trong bệnh viện tiếng người ồn ào, hàng chục tử thi trong tầng hầm biệt thự cùng được đưa đến trung tâm giám định pháp y, vụ án mạng gây chấn động cả thành phố một thời lan truyền khắp các mặt báo.

Tầng ba là trung tâm xét nghiệm máu, một bác sĩ vội vàng bước vào cửa với phiếu cấp cứu, dò hỏi:

“Một tuần trước đã chuẩn bị xong xét nghiệm khẩn cấp chưa?”

Người bên trong lật đật đi tìm tài liệu,

“Cái anh hỏi, có phải là báo cáo xét nghiệm chất ma tuý không? ”

“Đúng đúng, chính là cái đó. Đã bị hoãn bốn ngày rồi, hôm nay phải xét nghiệm cho xong. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận