Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Thở Trong Phòng Tắm
Bạch Vi đứng trước mặt hắn, trái tim đập loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên cô đứng gần anh trai mình với thân phận này, trong một căn phòng ngủ chỉ có hai người.
Hắn chìa cổ tay ra. Như một phản xạ được rèn luyện suốt mười mấy năm, ngón tay mềm mại, thon dài của cô run run đưa lên, chạm vào chiếc nút măng-sét bằng đá sapphire lấp lánh. Ngón tay cô vô tình lướt qua làn da ấm nóng, săn chắc của hắn.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô.
Hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Mùi hương nam tính quen thuộc, mùi bạc hà thanh mát trộn lẫn với mùi cơ thể mệt mỏi của hắn, ập vào khoang mũi. Nó quá gần. Quá mức thân mật.
Cô cẩn thận cởi xong măng-sét, đang định lùi lại, thì hắn lại lên tiếng, giọng khàn đi:
“Còn cúc áo.”
Bạch Vi sửng sốt, ngẩng phắt đầu lên. Ánh hoàng hôn cuối cùng hắt lên gương mặt hắn, khiến ngũ quan anh tuấn trở nên ma mị. Hắn đang nhìn cô, một ánh nhìn sâu thẳm, nóng rẫy.
“Anh…”
“Anh mệt, tay không có sức.” Hắn viện cớ, một lý do rõ ràng là nói dối.
Nhưng Bạch Vi không dám cãi lại. Cô nhón chân lên một chút, ngón tay run rẩy hơn, chạm vào hàng cúc áo sơ mi trắng tinh của hắn. Nút thứ nhất, ngay dưới cổ. Cô có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ từ động mạch của hắn.
Cô cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng, chỉ tập trung vào mấy cái cúc áo. Ngón tay cô luống cuống, hết cởi lại cài nhầm.
Bạch Hiển khẽ cười. Hắn cúi đầu, cằm gần như chạm vào vầng trán mịn màng của cô, hơi thở ấm áp phả lên đỉnh đầu cô.
“Thật ngoan,” hắn thì thầm, giống như đang khen một con thú cưng ngoan ngoãn. “Anh thích Vi Vi nhất.”
Khuôn mặt Bạch Vi nóng bừng lên. “Em có phải là con nít nữa đâu.”
Cô vội vàng cởi nốt hàng cúc cuối cùng. Chiếc áo sơ mi bung ra, để lộ lồng ngực rắn chắc, vạm vỡ bên dưới. Một mỹ cảm nam tính đầy sức mạnh đập thẳng vào mắt cô.
“A!” Cô kêu lên một tiếng nhỏ, vội vàng quay mặt đi, bối rối chạy ra khỏi phòng ngủ, giọng nói lí nhí vọng lại: “Anh… anh tắm nhanh lên! Em đợi anh… cùng ăn cơm!”
“Được.” Bạch Hiển cong môi cười, nhìn theo bóng dáng cô chạy trối chết.
Hắn cởi bỏ chiếc áo sơ mi, ung dung bước vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen xối thẳng xuống thân thể cường tráng. Hắn ngửa cổ, nhắm mắt lại, để nước cuốn trôi sự mệt mỏi của mấy ngày tang lễ.
Hắn cúi đầu, định lấy chai sữa tắm. Nhưng rồi, ánh mắt hắn khựng lại.
Trên bức tường gạch men trắng bóng, có một sợi tóc dài, đen nhánh, còn ướt.
Đó là tóc của cô.
Trước khi hắn về, Vi Vi đã dùng phòng tắm này. Ngay tại nơi hắn đang đứng, cũng giống như hắn lúc này, không một mảnh vải che thân mà tắm gội.
Một hình ảnh sống động hiện lên trong đầu hắn: thân thể mỹ miều của Chu Tử Nhược, nhưng bên trong là linh hồn của Bạch Vi. Làn da trắng nõn ửng hồng dưới làn nước nóng, bọt xà phòng trơn trượt trên những đường cong gợi cảm…
“Vi Vi…”
Bạch Hiển nhắm mắt, bàn tay chống lên bức tường lạnh lẽo. Hơi thở của hắn trở nên nặng nề. Cơ thể hắn phản ứng một cách mãnh liệt. Thứ dục vọng thô sơ, trần trụi đang gào thét đòi được giải tỏa.
Đồ lẳng lơ này. Dù đã chết đi sống lại, chỉ dùng một sợi tóc thôi cũng đủ để câu dẫn anh trai mình.
Hắn đã quen với việc này. Quen với việc cơ thể mình phản ứng lại cô. Từ năm hắn mười tám tuổi, hắn đã phải sống chung với con quỷ dục vọng này.
Hắn nhanh chóng tắm rửa, quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ thân trên hoàn hảo. Hắn bước ra ngoài, hơi nước nóng hổi còn vương trên làn da màu đồng mật.
Bạch Vi đang ngồi trên sô pha, nhàm chán xem TV. Nghe tiếng bước chân, cô quay lại, và lập tức cứng đờ.
Hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
“Đang xem gì vậy?”
Hắn thản nhiên bước tới, ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Quá gần. Hắn vươn cánh tay rắn chắc vòng qua sau lưng cô, đặt lên thành ghế, tạo thành một vòng vây không lối thoát. Thân thể nóng rực, trần trụi của hắn gần như dán sát vào cô.
“Chỉ… chỉ là phim truyền hình thôi.” Bạch Vi không dám thở mạnh, cô cố nhích người ra xa.
Nhưng hắn lập tức kéo cô lại gần hơn. Tay hắn “vô tình” trượt xuống, vân vê sợi dây áo thể thao trên vai cô, ngón tay cái láu cá mơn trớn làn da trần nhạy cảm.
Bỗng nhiên, hắn lên tiếng, giọng nói trầm đục, mang theo ý vị không thể kháng cự:
“Vi Vi, hôm nay anh gặp Bác Hai.”
Cơ thể Bạch Vi lập tức cứng lại.
“Anh sợ lão ta sẽ nghi ngờ,” hắn cúi đầu, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rẫy phả vào vành tai nhạy cảm, “Cho nên, thân phận trước đây của em không thể dùng được nữa. Từ nay về sau, em là Chu Tử Nhược. Mà Chu Tử Nhược, chính là em.”
Hắn dừng lại một chút, như để lời nói ngấm sâu vào cô. Rồi hắn tuyên bố, giọng nói dõng dạc mang theo một sự sung sướng không thèm che giấu:
“Vậy nên, chúng ta vẫn sẽ kết hôn theo đúng thời gian đã định.”
“Kết… kết hôn?” Bạch Vi hoảng hốt.
“Đúng vậy,” hắn ôm chặt lấy cô, áo tắm dài bị vén lên, để lộ phần đùi săn chắc. Hắn ép cô lùi lại, dồn cô vào góc sô pha.
“Chúng ta phải giống như một cặp vợ chồng thật sự. Phải chung sống, phải kết hôn. Em hiểu chứ?”
Hắn cúi sát xuống, cơ thể cao lớn áp đảo cô hoàn toàn. Chiếc khăn tắm mỏng manh không thể che giấu được sự hưng phấn của hắn. Một thứ gì đó thô to, nóng hổi, cứng rắn, đang cách một lớp vải mỏng, hung hăng chọc vào bụng dưới của cô.
“Vi Vi,” hắn gằn giọng, “Phòng của em, và phòng của anh, đều là một!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận