Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tội Đồ Cướp Đoạt
Bạch Vi kinh hãi liều mạng lắc đầu. Cô không muốn nghe, không muốn tin vào những lời này.
“Không… không… Anh hai, anh đừng nói nữa! Em không muốn nghe!”
“Tại sao lại không muốn nghe?” Hắn vẫn giữ chặt cô, ép cô phải đối diện với sự thật trần trụi. “Hay em nghĩ anh nên tiếp tục giả vờ? Anh hai của em, đã gần hai mươi tám tuổi rồi. Cấm dục suốt bao nhiêu năm, chưa từng động vào bất cứ người phụ nữ nào. Em nghĩ anh làm vậy vì cái gì?”
Hắn cúi sát hơn, vật nóng hổi kia càng lúc càng thúc mạnh vào đùi non của cô, một sự uy hiếp không lời.
“Vi Vi, chính em,” hắn gằn giọng, “Chính em đã cướp lấy vợ tương lai của anh. Em chiếm lấy thân xác của cô ấy. Em nói xem… em có hư không?”
Lời buộc tội này quá vô lý, quá tàn nhẫn, nhưng nó lại đánh trúng vào tâm lý tội lỗi của Bạch Vi.
Đúng vậy… Cô đã “cướp” thân xác này. Mặc dù cô không cố ý.
Cô bắt đầu run rẩy. Lý trí của cô gào thét rằng hắn là quỷ dữ, nhưng trái tim cô, vốn đã quen ỷ lại vào hắn, lại bắt đầu dao động.
“Anh hai… anh… anh cấm dục nhiều năm…” Cô lắp bắp, cố tìm một lý do để bào chữa cho hắn, cũng là để trấn an mình, “Anh… đó là… đó là sinh lý tự nhiên… em hiểu…”
“Hiểu?” Hắn cười khẩy, “Em hiểu là tốt. Vậy thì em cũng nên hiểu, anh nhịn hết nổi rồi.”
Hắn không nói dối. Hắn đã thèm muốn cô đến điên rồi. Hắn thèm muốn cô từ khi cô chỉ là một thiếu nữ mười ba tuổi. Hắn đã phải tìm một kẻ thế thân có dung mạo giống cô, lên kế hoạch kết hôn, chỉ để được danh chính ngôn thuận “thao” một thân thể giống như cô.
Ấy vậy mà ông trời lại trêu ngươi hắn. Chính linh hồn hắn khao khát nhất, lại nhập vào thân xác đó.
Đây là định mệnh. Hắn sẽ không buông tay.
“Anh hai… van anh… đừng mà…” Bạch Vi khóc nấc lên, nước mắt lã chã. Cô vẫn cố giãy giụa.
“Nói xem, em có oán trách anh không?” Hắn hỏi, giọng điệu như một kẻ thống khổ. Hắn đang diễn, một vở kịch hoàn hảo. Hắn là nạn nhân của dục vọng, và cô là nguyên nhân.
Bạch Vi khóc, cô lắc đầu. Cô biết nói gì bây giờ?
Cô chỉ là một cô gái nhỏ chưa từng trải sự đời. Anh trai cô, người bảo bọc cô, người quản thúc cô nghiêm ngặt nhất, lại đang đè cô trên giường và nói muốn “thao” cô. Cô không có kinh nghiệm gì về đàn ông. Thế giới của cô chỉ có hắn.
Khi hắn nói hắn đau khổ, cô cũng thấy đau. Khi hắn nói hắn có nhu cầu, cô cũng thấy… tội lỗi?
Căn nhục côn kia vẫn đang cấn giữa hai chân cô, nóng rực. Nó như một lời nhắc nhở sống động về sự thật phũ phàng. Một cảm giác nóng rát, vừa xa lạ vừa tê dại, bỗng dâng lên từ nơi nhạy cảm của cô.
Cô sợ hãi tột độ.
“Em… em mệt… em muốn ngủ…” Cô chỉ có thể dùng lý do này.
Bạch Hiển nhìn cô chằm chằm trong bóng tối. Hắn biết mình không thể ép cô ngay trong đêm đầu tiên. Con mồi này cần phải được “nấu” từ từ.
Hắn thở dài, một hơi thở đầy tiếc nuối và dục vọng chưa được thỏa mãn. Hắn buông cô ra một chút, nhưng vẫn ôm cô.
“Được. Ngủ đi.”
Hắn nằm xuống bên cạnh cô, nhưng cánh tay vẫn siết chặt eo cô. Hắn kéo cô lại, để lưng cô áp vào ngực hắn, và để vật cương cứng kia, một lần nữa, áp sát vào mông cô.
“Tối mai,” hắn thì thầm, “Chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Bạch Vi nhắm chặt mắt, nước mắt vẫn không ngừng chảy. Cô biết, đây không phải là một lời hứa. Đây là một lời hẹn. Một lời hẹn với ác quỷ.
Cô phải tìm cách. Cô phải tìm được lý do để chia phòng ngủ. Nhất định phải tìm được!
Tối hôm đó, cô không hề biết, anh trai cô đã không ngủ. Hắn đã nhìn cô cả đêm, tưởng tượng ra ngàn vạn cách để “ăn” cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận