Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vòng Vây Trên Sô Pha
Bạch Vi ngồi co ro trên chiếc sô pha rộng lớn ngoài phòng khách. Tiếng TV đang chiếu một bộ phim truyền hình nhàm chán, nhưng cô không thể tập trung. Tâm trí cô cứ liên tục quay cuồng với hình ảnh lồng ngực rắn chắc của anh trai và… sợi tóc trong phòng tắm.
Cô có nên chạy trốn không?
Cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Bạch Hiển bước ra. Hơi nước nóng hổi còn vương trên làn da màu đồng mật của hắn. Hắn không mặc quần áo. Hắn chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm màu trắng ngay ngang hông.
Mái tóc ướt sũng nhỏ nước xuống bờ vai rộng, chảy dọc xuống cơ ngực và cơ bụng sáu múi hoàn hảo.
Nhưng điều khiến Bạch Vi kinh hãi, là chiếc khăn tắm kia… dường như không thể che giấu được hoàn toàn. Nó đang bị một thứ gì đó bên trong đội lên, tạo thành một đường gồ lên rõ rệt, đầy tính uy hiếp.
Hắn… hắn cứ thế mà đi ra ngoài?
Bạch Hiển hoàn toàn không có ý định quay vào thay đồ. Hắn thản nhiên bước tới, ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Quá gần.
Đùi hắn, nóng rực và trần trụi, gần như chạm vào đùi cô.
Bạch Vi nín thở, cố nhích người ra xa. Nhưng hắn lập tức vươn cánh tay rắn chắc, vòng qua sau lưng cô, đặt lên thành ghế sô pha. Một vòng vây hoàn hảo, không lối thoát.
“Phim hay không?” Hắn hỏi, giọng thản nhiên, như thể bộ dạng của hắn lúc này là hoàn toàn bình thường.
“Em… em không biết…”
Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng xem TV. Nhưng Bạch Vi cảm nhận được, tay hắn, bàn tay đang đặt trên thành ghế sau lưng cô, không hề yên phận. Những ngón tay thon dài của hắn bắt đầu vân vê, lôi kéo sợi dây áo thể thao trên vai cô.
Hơi nóng từ ngón tay hắn như có điện, truyền thẳng vào da thịt cô.
Bỗng nhiên, ngón tay cái láu cá của hắn khẽ đẩy nhẹ.
Xoạt.
Sợi dây áo trượt khỏi bờ vai mảnh khảnh của cô.
Bạch Vi cứng đờ. Cả một mảng vai trần trắng nõn lập tức lộ ra dưới ánh đèn.
“A…” Cô vội vàng đưa tay kéo dây áo lên, mặt đỏ bừng. “Em… em đi nấu cơm!”
Cô bật dậy, gần như là chạy trốn vào bếp.
Cô vừa đứng trước bếp gas, còn chưa kịp định thần, thì một lồng ngực ấm nóng đã áp sát từ phía sau. Một vòng tay rắn chắc ôm ghì lấy eo cô, nhấc bổng cô lên một chút rồi đặt xuống, khiến cô hoàn toàn bị giam hãm giữa thân thể hắn và bệ bếp lạnh lẽo.
“Vội gì chứ?” Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai nhạy cảm của cô.
“Anh hai… bỏ em ra…”
“Đừng nhúc nhích.” Hắn tựa cằm lên vai cô, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Hôm nay, anh gặp Bác Hai.”
Cơ thể Bạch Vi lập tức cứng lại khi nghe đến cái tên đó.
“Anh sợ lão ta sẽ nghi ngờ,” hắn tiếp tục, giọng nói trầm đục, thì thầm như một lời nguyền rủa, “Thân phận trước đây của em không thể dùng được nữa. Từ nay về sau, em là Chu Tử Nhược. Mà Chu Tử Nhược… chính là em.”
Hắn siết chặt vòng tay quanh eo cô, như thể sợ cô sẽ tan biến.
“Vậy nên,” hắn dừng lại một chút, như để lời nói ngấm sâu vào cô. Rồi hắn tuyên bố, giọng nói dõng dạc mang theo một sự sung sướng không thèm che giấu:
“Chúng ta vẫn sẽ kết hôn. Theo đúng thời gian đã định trước.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận