Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Trong Đêm
Trong bóng tối đặc quánh của phòng ngủ, Bạch Vi có cảm giác như mình đang bị một tảng đá đè nặng lên người. Hắn nặng quá. Hơi thở của hắn phả ra từng đợt nóng rực, mang theo mùi bạc hà thanh mát sau khi tắm, nhưng lại quyện với một thứ mùi nam tính xa lạ, đầy áp đảo, hoàn toàn khác với mùi “anh trai” mà cô từng biết. Cô nín thở, cứng đờ như một khúc gỗ, hy vọng hắn sẽ nghĩ cô đã ngủ say và tự động rút lui.
Nhưng không.
Hơi thở của hắn không đều. Nó không phải là nhịp thở của giấc ngủ, mà là sự im lặng của một con thú săn mồi đang kiên nhẫn rình rập.
Và rồi, cô cảm nhận được nó.
Một thứ gì đó cứng rắn, thô to, nóng hổi như một thanh sắt nung, đang hung hăng thúc vào bụng dưới của cô, ngay cả khi cách một lớp chăn mỏng. Nó không nằm yên. Nó đang phập phồng, cựa quậy, sống động một cách đáng sợ.
Não bộ cô nổ tung.
Không… không… không…
Cô bắt đầu run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì kinh hãi tột độ. Đây là anh trai cô. Là người đã che chở, bảo bọc, nuôi cô lớn. Là người cô tin tưởng tuyệt đối. Người mà cô vừa mới tự nhủ rằng sẽ không bao giờ làm tổn thương mình.
“Anh hai…” Giọng cô vỡ ra, run rẩy, “Anh… anh đã hứa… anh đã hứa sẽ không bao giờ làm em tổn thương…” Cô cố gắng dùng lời hứa của hắn, dùng tình thân của họ như một lá bùa hộ mệnh cuối cùng, mong hắn tỉnh lại.
Im lặng. Hơi thở của hắn dường như ngưng lại.
Rồi, một tiếng cười khẽ, trầm đục, vang lên ngay bên tai cô.
“Tổn thương?” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, “Em nghĩ anh đang làm gì em sao?”
Hắn di chuyển, chỉ một cử động rất nhỏ, nhưng đầy ác ý. Hắn cố tình cọ xát thứ đáng sợ kia vào bụng cô, khiến cô nấc lên một tiếng vì hoảng sợ.
“Em phát hiện ra rồi, đúng không?” Hắn hỏi, nhưng đó không phải là một câu hỏi. “Em cảm nhận được nó, phải không, Vi Vi?”
Bạch Vi liều mạng lắc đầu, nước mắt bắt đầu trào ra, ướt đẫm gối. “Không… Em không biết… Em không biết gì hết! Anh… anh là anh trai em! Anh không thể…”
“Anh trai?” Hắn lặp lại từ đó, như thể đang nếm một vị đắng chát. Hắn cúi xuống, môi hắn lướt nhẹ qua vành tai nhạy cảm của cô, một sự đụng chạm thân mật tương phản hoàn toàn với những lời hắn sắp thốt ra.
“Em ngây thơ quá,” hắn thì thầm, “Anh hai cần nói với em một chuyện quan trọng.”
“…Chuyện gì ạ?” Giọng cô lạc đi.
Hắn dừng lại, để sự im lặng và nỗi sợ hãi của cô ngấm sâu vào từng thớ thịt. Rồi, hắn nhả ra từng chữ, rõ ràng, tàn nhẫn, và tục tĩu:
“Thân thể này của em… Anh hai chuẩn bị muốn thao.”
Thao.
Cái từ đó như một nhát dao bẩn thỉu, cùn lụt, đâm thẳng vào màng nhĩ cô. Nó xé nát, phá hủy hoàn toàn bức tượng hoàn mỹ về người anh trai mà cô đã tôn thờ suốt mười mấy năm. Không phải “ngủ”, không phải “quan hệ”, mà là “thao” – một từ ngữ của thú vật, của sự xâm phạm.
Cô sững sờ, kinh tởm đến mức quên cả khóc.
“Anh… anh nói… nói cái gì…”
“Em nghe không rõ sao?” Hắn dường như đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô. Hắn cúi sát hơn, và lần này, hắn không nói thầm nữa. Hắn nói thẳng vào mặt cô:
“Anh nói, anh muốn làm tình với em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận