Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lý Lẽ Của Kẻ Bệnh Hoạn
Bạch Vi hét lên, liều mạng lắc đầu, hai tay đập loạn xạ vào lồng ngực rắn chắc của hắn. “Không! Anh nói dối! Anh là đồ biếи ŧɦái! Anh là ác quỷ! Anh là anh trai em!”
“Anh trai?” Hắn bắt lấy hai cổ tay cô, dễ dàng như bắt một con búp bê vải, ghì chặt chúng xuống nệm. “Em còn xem anh là anh trai sao? Tốt thôi!”
Hắn đột nhiên ngồi dậy, kéo cô ngồi dậy đối diện với hắn. Hắn không buông tay cô ra, mà kéo cô lại gần. Dù vẫn còn tấm chăn ngăn cách, nhưng vật cương cứng đáng sợ kia giờ đây đang chĩa thẳng vào giữa hai chân cô, một sự uy hiếp không lời.
“Em nghe cho rõ đây!” Hắn gằn giọng, vẻ mặt hắn trong bóng tối méo mó đi vì đau đớn và dục vọng. “Anh hai của em đã gần hai mươi tám tuổi! Em nghĩ cấm dục suốt mười năm qua là chuyện dễ dàng à? Em có biết mỗi đêm khi em ngủ say, anh đã phải vật lộn với con quỷ trong người mình thế nào không?”
Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang thú tội, hay đang buộc tội cô?
“Anh đã cố gắng rồi! Anh đã cố tìm một lối thoát!” Hắn gầm gừ, “Anh tìm một kẻ thế thân. Anh đính hôn với cô ta. Anh đã định buông tha cho em, để một mình anh chìm trong địa ngục này! Nhưng là em!”
Hắn siết chặt tay cô đến mức cô đau điếng. “Là em cướp lấy vợ tương lai của anh! Em chui vào đúng cái thân xác mà anh đã chọn! Em nói xem, ông trời có phải đang giúp anh không? Em nói xem, em có hư không?”
Logic của hắn thật vặn vẹo. Hắn biến tội lỗi của hắn thành định mệnh của cô. Hắn là nạn nhân, còn cô là kẻ cướp đoạt.
Bạch Vi sững sờ. Hắn cấm dục… vì mình?
Ý nghĩ đó vừa đáng sợ, vừa… khiến cô cảm thấy một cảm giác tội lỗi kỳ lạ.
“Không… đó là… đó là sinh lý tự nhiên…” Cô cố gắng bám vào một lý lẽ mong manh. Đúng rồi, chỉ là sinh lý thôi. Anh ấy không phải muốn “em”, anh ấy chỉ là… có nhu cầu. Và thân thể này… vốn là hôn thê của anh ấy. Mình chỉ là… mượn nhầm chỗ.
Cô cố gắng thuyết phục bản thân mình như vậy.
“Em có biết không?” Hắn tiếp tục, bồi thêm một nhát dao tàn nhẫn, “Thời điểm Chu Tử Nhược còn ở trong thân thể này, cô ta còn quỳ xuống cầu xin anh hai thao cô ta đấy. Nhưng anh không thèm. Anh giữ lại. Anh chờ đến lúc kết hôn.”
Hắn cúi sát, thì thầm vào tai cô, “Anh cũng là đàn ông bình thường, Vi Vi à. Em nói xem, có đúng không?”
Hắn đang nói… hắn giữ sự “trong trắng” của thân thể này… không phải cho Chu Tử Nhược, mà là cho… cô?
Bạch Vi kinh hãi đến tột độ. Nhưng giữa sự kinh tởm và sợ hãi, một cảm giác nóng rát, vừa xa lạ vừa tê dại, bỗng dâng lên từ bụng dưới, lan tỏa ra khắp cơ thể. Thật đáng xấu hổ. Cơ thể này… cơ thể của Chu Tử Nhược… đang phản ứng lại hắn.
Cô không thể ở đây thêm một giây nào nữa.
“Em… em mệt… Em muốn ngủ…” Cô chỉ có thể dùng lý do này để trốn thoát.
Bạch Hiển nhìn cô chằm chằm trong bóng tối. Hắn biết mình không thể ép cô ngay trong đêm đầu tiên. Con mồi này cần phải được “nấu” trong nước ấm.
Hắn thở hắt ra một hơi, đầy tiếc nuối và dục vọng không được thỏa mãn. Hắn buông cô ra, nhưng vẫn không rời đi. Hắn nằm xuống bên cạnh cô, kéo cô vào lòng, áp lưng cô vào ngực hắn. Và một lần nữa, hắn để vật cương cứng kia thúc vào mông cô.
“Được. Ngủ đi.”
Cả đêm đó, cô không ngủ được. Còn hắn, hắn cũng không ngủ. Hắn chỉ ôm cô như vậy, và cô phải chịu đựng cảm giác bị một vũ khí nóng hổi chĩa vào người suốt đêm.
Ngay khi trời vừa hửng sáng, cô bật dậy. Phải tìm cách! Nhất định phải tìm cách ngủ riêng! Cô không thể chịu đựng thêm một đêm nào như thế này nữa.
Cô đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn, rằng cô đến kỳ, hoặc cô bị dị ứng… Nhưng, cả ngày hôm đó, hắn không về. Hắn gọi điện, giọng nói lại trở về vẻ mệt mỏi thường ngày, nói công ty có việc bận, có thể sẽ không về nhà.
Bạch Vi thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác an toàn khi ở một mình trong căn nhà rộng lớn này thật xa xỉ. Cô khóa chặt cửa phòng ngủ, lần đầu tiên sau hai ngày, cô mới thật sự chìm vào giấc ngủ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận