Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ranh Giới Bị Xóa Nhòa
Sáng hôm sau, Bạch Vi thức dậy trong trạng thái thoải mái hiếm có. Bầu trời bên ngoài trong xanh. Cô uể oải bước vào phòng tắm, ngậm bàn chải đánh răng, đầu óc vẫn còn mơ màng. Đêm qua không có hắn, cô ngủ ngon đến mức quên cả trời đất.
Cô đang soi gương, lơ đãng nhìn quầng thâm dưới mắt mình, thì đột nhiên, một bóng đen bao trùm lấy cô từ phía sau.
Cô giật bắn mình.
Hai cánh tay rắn chắc vòng qua eo, siết chặt, kéo cô áp sát vào một lồng ngực ấm áp. Bạch Hiển! Hắn về từ lúc nào?
Hắn gục đầu lên vai cô, vùi mặt vào mái tóc mềm mượt của cô, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi: “Anh về rồi.”
Quầng thâm dưới mắt hắn hiện rõ. Trông hắn thật sự rất mệt mỏi, không giống vẻ hung hãn, đáng sợ của hai đêm trước. Hắn bây giờ, giống “anh hai” của cô hơn.
“Cả đêm không ngủ, mệt chết đi được.” Hắn cọ cọ mặt vào cổ cô, một hành động… làm nũng?
Bạch Vi cứng đờ. Anh trai kiêu ngạo, lạnh lùng của cô không bao giờ có hành động này. Sự yếu đuối bất ngờ này của hắn khiến trái tim cô mềm nhũn, sự phòng bị cũng tan đi một chút.
“Anh… anh mệt thì vào phòng ngủ một lát đi.”
“Ừm…” Hắn đáp, nhưng không hề buông cô ra. Hắn xoay người cô lại, ép cô đối mặt với hắn. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
Đây là hành động quen thuộc từ khi cô còn nhỏ, một nụ hôn chúc ngủ ngon, một nụ hôn an ủi.
Nhưng rồi… bờ môi ấm áp của hắn không dừng lại. Nó trượt xuống, dọc theo sống mũi thẳng tắp của cô, lướt qua chóp mũi.
Và dừng lại, ngay trước môi cô, cách chỉ một milimet. Hơi thở của hắn nóng rực. “Vi Vi…”
“Anh hai!” Bạch Vi hoảng hốt, vội vàng lách người qua. “Để… để em chuẩn bị nước cho anh tắm! Anh ngâm mình sẽ đỡ mệt hơn!”
Cô dùng thói quen cũ, thói quen chăm sóc hắn, để trốn thoát khỏi tình thế nguy hiểm. Cô đang lùi về vai trò “em gái” an toàn.
Hắn nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, rồi khẽ gật đầu: “Được.”
Bạch Vi chạy vào phòng tắm, tim đập thình thịch. Cô vặn vòi nước, nhìn dòng nước ấm ào ào chảy vào bồn tắm sứ trắng. Đây là việc cô đã làm cho hắn cả ngàn lần. Nhưng tại sao hôm nay, nó lại mang một ý nghĩa khác hẳn? Bầu không khí ngập tràn hơi nước, mờ ảo và ái muội. Cô cảm thấy hoảng loạn.
Cô đang ngẩn người suy nghĩ, thì cánh cửa phòng tắm bật mở.
Bạch Hiển bước vào.
“Anh… anh đợi em ra ngoài đã…”
Hắn không nói gì. Cứ thế, hắn đứng trước mặt cô, thản nhiên… cởi áo sơ mi.
Từng chiếc cúc áo được tháo bỏ, để lộ lồng ngực cường tráng mà đêm qua cô chỉ có thể cảm nhận qua lớp vải.
“Anh hai!” Cô kêu lên, vội vàng quay mặt đi.
Xoạt.
Tiếng thắt lưng kim loại bị rút ra.
Cô nghe thấy tiếng khóa quần bị kéo xuống.
“Anh… anh làm gì vậy?”
“Làm gì?” Giọng hắn thản nhiên đến đáng sợ. “Tắm. Em chuẩn bị nước xong chưa?”
Hắn đang thản nhiên lỏa thể. Ngay trước mặt cô. Hắn đang xóa nhòa ranh giới cuối cùng của họ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận