Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiếng Gọi “Phu Nhân”
“A!” Bạch Vi hét lên một tiếng, vội vàng lấy tay che mắt, chạy thục mạng ra khỏi phòng tắm, mặt đỏ như tôm luộc, tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn… hắn thật sự không còn chút kiêng dè nào nữa! Hắn đang buộc cô phải chấp nhận hắn là một người đàn ông!
Cô trốn trong phòng khách, cố gắng điều hòa nhịp thở. Lát sau, chuông cửa reo.
Bên ngoài là một người phụ nữ trung niên, mặt mũi hiền lành. “Chào cô, tôi là người giúp việc mới, cậu chủ bảo tôi từ hôm nay đến làm việc.”
Người phụ nữ bước vào. Bạch Vi đưa cho bà ta chiếc áo sơ mi mà Bạch Hiển vừa cởi ra, cái áo cô theo thói quen đã cầm lấy lúc chạy ra ngoài.
“Phu nhân cần dùng gì cứ gọi tôi nhé,” bà ta mỉm cười nhận lấy. “Phần cổ áo này tôi sẽ giặt tay.”
Bạch Vi sững sờ.
“Phu… phu nhân?”
Tiếng gọi này như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào sự trốn tránh của cô. Phải rồi. Cô không còn là Bạch Vi, tứ tiểu thư. Cô là Chu Tử Nhược. Cô là “phu nhân” tương lai của Bạch gia. Cả thế giới bên ngoài cũng đang xác nhận điều đó.
Buổi chiều, sau khi Bạch Hiển nghỉ ngơi xong, hắn thay một bộ đồ thoải mái, rồi nói: “Đi siêu thị. Tủ lạnh hết đồ ăn rồi.”
Lại là một thói quen cũ.
Trước kia, tuần nào hai anh em cũng đi siêu thị cùng nhau. Hắn đẩy xe, cô chọn đồ. Mọi thứ diễn ra y hệt như cũ. Hắn vẫn kiên nhẫn đứng đợi cô lựa chọn giữa hai loại dầu gội, vẫn gạt đi mấy món đồ ăn vặt cô lén bỏ vào.
Nhưng chính vì nó quá giống, Bạch Vi mới càng cảm thấy bất thường.
Cô lén nhìn hắn. Hắn đang nghiêm túc xem hạn sử dụng của một hộp sữa. Góc nghiêng hoàn hảo, hàng mi dài, sống mũi thẳng tắp.
Cô bắt đầu suy nghĩ.
Từ khi nào, cô bắt đầu lo liệu mọi thứ trong sinh hoạt của hắn? Cô nhớ rõ hắn mặc sơ mi size nào, thích uống loại trà gì, dị ứng với thứ gì. Và ngược lại, từ khi nào, hắn bắt đầu quản lý mọi mối quan hệ của cô?
Cô không có bạn bè thân thiết. Bất cứ chàng trai nào ở trường đại học muốn tiếp cận cô, chỉ sau vài ngày đều lẳng lặng rút lui. Cô từng nghĩ là do mình không có sức hút. Giờ nghĩ lại…
Cô nhớ có lần một đàn anh khoa trên tặng cô một hộp socola. Tối đó, Bạch Hiển “vô tình” hỏi cô về bài tập, rồi “vô tình” thấy hộp socola. Hắn không nói gì, chỉ cầm lên xem, rồi… ném thẳng vào thùng rác. “Đồ ngọt không tốt cho răng.” Hắn nói vậy.
Hắn đã biến cô thành vật sở hữu của hắn, một “người vợ” không danh không phận, từ rất lâu rồi.
Cô chợt hiểu ra. Cô hiểu ánh mắt thù địch, ghen tuông của Chu Tử Nhược mỗi khi cô ta thấy cô chăm sóc cho Bạch Hiển.
Làm sao cô ta có thể không thù địch? Khi mà em gái của hôn phu lại nắm giữ mọi thứ của hắn, từ chuyện hắn mặc gì, ăn gì, đến cả việc trang trí phòng tân hôn của hắn?
Trời ơi, cô thầm nghĩ, tay siết chặt lấy thành xe đẩy. Mình… mình mới là kẻ thứ ba…
Cô đã luôn nghĩ mình là em gái tốt, lo lắng cho hạnh phúc của anh. Hóa ra, cô chính là người ngăn cản hạnh phúc của hắn.
Và giờ đây, trớ trêu thay, cô đã thật sự cướp lấy vị trí đó.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận