Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Nơi Công Cộng
Đang chìm trong dòng suy nghĩ tội lỗi và hoang mang, một đứa bé hiếu động chạy ngang qua, không nhìn đường, suýt đâm sầm vào xe đẩy của cô.
Bạch Vi giật mình lùi lại.
Nhưng cô lùi trúng vào một lồng ngực rắn chắc.
Bạch Hiển đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Hắn không nói một lời, vươn tay kéo mạnh cô ra khỏi lối đi, và ôm chặt cô vào lòng.
“Em đi đứng kiểu gì vậy?” Hắn càu nhàu, nhưng cánh tay siết quanh eo cô lại không hề có ý định buông ra.
“Em… em không sao…”
Cô còn chưa kịp định thần, hắn đã cúi xuống.
Một nụ hôn nhẹ phớt như cánh bướm, đáp xuống chóp mũi cô.
“Anh…” Cô ngẩng lên, định phản đối.
Đó là một sai lầm chết người.
Ngay khi cô ngẩng lên, môi hắn lập tức áp xuống, chặn đứng mọi lời nói của cô. Nụ hôn lướt qua, mềm mại, ấm áp, nhưng mang tính xâm phạm rõ rệt.
Nó xảy ra.
Ngay giữa hàng trăm người trong siêu thị. Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng chói.
Thời gian như ngưng đọng.
Bạch Vi trợn tròn mắt. Toàn thân cô đông cứng. Hắn… hắn vừa hôn cô? Hôn môi cô?
“Anh hai!” Cô đẩy mạnh hắn ra, giọng nói run rẩy, “Anh… anh điên rồi à? Đây là nơi công cộng!”
Hắn trông hoàn toàn thản nhiên. “Điên gì chứ?”
Hắn không buông cô ra. Thay vào đó, hắn nắm chặt lấy bàn tay cô, đan những ngón tay của hắn vào tay cô, rồi thản nhiên đẩy xe hàng đi về quầy thanh toán. “Đi thôi, tính tiền.”
Cô bị hắn kéo đi như một con rối. Cô cúi gằm mặt, không dám nhìn ai. Cô cảm thấy mọi ánh mắt trong siêu thị đang đổ dồn về phía họ. Cô có thể nghe thấy tiếng họ xì xào: “Nhìn kìa, anh em mà hôn nhau… Thật là bệnh hoạn…”
Nhưng khi cô len lén ngước nhìn, không một ai thèm để ý đến họ. Mọi người đều bận rộn với việc của mình.
Lúc xếp hàng chờ thanh toán, sự xấu hổ và hoảng loạn dâng lên. Cô kéo kéo áo hắn, thì thầm, giọng gần như van nài:
“Về sau không được làm như vậy nữa, anh hai.” Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “anh hai”, như một lời nhắc nhở tuyệt vọng về ranh giới của họ.
Hắn quay lại.
Và hắn cười.
Một nụ cười thật sự. Rạng rỡ, không chút gượng ép. Đã bao lâu rồi cô không thấy hắn cười như vậy? Từ khi ba mẹ mất, từ khi hắn phải gồng gánh cả gia tộc trên vai, nụ cười này đã hoàn toàn biến mất.
Hắn sống quá nặng nề, quá mệt mỏi.
Chỉ là một nụ hôn phớt… đã khiến hắn vui vẻ đến thế sao?
Trái tim cô nhói lên một cái. Cơn giận dữ và sự kinh tởm ban nãy bỗng nhiên tan biến, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi và thương hại.
Mình… có phải là quá ích kỷ không? Anh ấy đã phải chịu đựng quá nhiều… Nếu chỉ là một nụ hôn… có thể làm anh ấy vui…
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cô đã tự thấy kinh hãi. Nhưng nó đã được gieo mầm.
Sự phản kháng của cô, lần đầu tiên, đã bắt đầu lung lay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận