Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Vết Của Kẻ Thống Trị
Bạch Vi mềm nhũn, vô lực tựa vào lòng hắn. Cơn cao trào vừa qua đi quá mãnh liệt, cô gần như ngất đi. Bạch Hiển bình tĩnh rút khăn giấy, tỉ mỉ lau chùi cho cô, và cho cả hắn. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, chỉ có ánh mắt là rực cháy.
Cô dựa vào tường, run rẩy mặc lại quần áo, giọng nói yếu ớt mang theo sự uất ức: “Về sau… không cho phép anh mắng em như vậy.”
“Mắng?” Hắn nhướng mày, giả vờ ngây thơ. “Anh mắng em khi nào?”
“Anh… anh nói em…” Mặt cô đỏ bừng, không thể thốt ra từ “dâm đãng” đó.
Bạch Hiển cười khẽ. Hắn tiến lại, véo nhẹ cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Đó không gọi là mắng, bé cưng. Đó gọi là ‘tình thú’,” hắn thì thầm. “Em phải quen dần đi. Em là bé con dâʍ đãиɠ của một mình anh. Cái tiểu huyệt nhiều nước này của em cũng chỉ sinh ra để cho một mình anh thao. Hiểu chưa?”
Bạch Vi câm nín. Cô nhận ra, giữa hai chân mình lại bắt đầu có một dòng dịch lỏng ấm áp chảy ra. Đó là tinh dịch của hắn… ướt át, nhầy nhụa, và nhục nhã . Cô sẽ phải mang theo “dấu vết” này của hắn, đi hết chặng bay còn lại.
Hạ cánh xuống thành phố phương Bắc, không khí se lạnh làm cô tỉnh táo hơn. Giám đốc chi nhánh, ông Trác, đã chờ sẵn. Ông ta chào đón họ bằng một nụ cười nịnh nọt, ánh mắt không ngừng tò mò liếc về phía cô gái trẻ đẹp đi bên cạnh Bạch tổng.
Nhưng Bạch Vi không để ý. Lần đầu tiên được ra khỏi tòa tháp ngà , cô bị hấp dẫn bởi mọi thứ xung quanh. Cô nhìn cảnh vật xa lạ qua cửa kính xe, mắt sáng rực. Sự ngây thơ, trong trắng đó, đối lập hoàn toàn với cuộc hoan lạc dâm mĩ vừa diễn ra cách đây vài giờ.
Bạch Hiển nhìn thấy hết. Hắn thích sự đối lập đó. Hắn thích việc hắn là người duy nhất biết được, bên dưới vẻ ngoài thuần khiết như thiên thần kia, là một cơ thể đã bị hắn khai phá, một linh hồn đang dần bị hắn nhuốm bẩn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận