Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bí Mật Dưới Lớp Váy
Căn phòng tổng thống xa hoa trên tầng cao nhất trở thành ốc đảo riêng của họ . Sau khi sắp xếp sơ qua hành lý của Bạch Hiển, Bạch Vi mới mệt mỏi đi vào phòng tắm, dự định tắm rửa sạch sẽ. Nhưng khi vừa mở va-li của mình ra, mặt cô bỗng chốc trắng bệch.
Cô sững sờ. Cô… cô quên mang nội y!
Một thiếu sót chí mạng. Tối qua hắn hành hạ cô quá mức, sáng nay lại quấn lấy cô không buông, khiến cô thu dọn hành lý trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Và giờ, hậu quả đây rồi.
Cô nhìn chiếc quần lót ren mỏng manh, ướt sũng tinh dịch của hắn và của cô từ trận mây mưa trên máy bay, đang bị vứt chỏng chơ trong túi đồ bẩn. Cô không còn lựa chọn nào khác, đành ngậm ngùi giặt sạch nó , hy vọng nó kịp khô trước khi ra ngoài.
Nhưng cô đã lầm.
Khi cô vừa treo chiếc quần mỏng manh lên thanh vắt khăn trong phòng tắm, thì cửa phòng ngủ bật mở. Bạch Hiển bước vào, đã thay một bộ âu phục lịch lãm, chuẩn bị cho bữa tiệc chào mừng tối nay .
“Xong chưa, Vi Vi? Mọi người đang đợi,” hắn nói, giọng vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đầy quyền uy.
Bạch Vi giật mình, vội vàng bước ra, cố che giấu sự bối rối. “Em… em…”
Bạch Hiển nhướng mày. Hắn không phải kẻ ngốc. Hắn liếc nhìn vào phòng tắm, nơi chiếc quần lót bé xíu đang nhỏ nước, rồi liếc xuống bộ váy suông cô đang mặc. Dưới lớp váy đó… không có gì cả.
Một nụ cười nguy hiểm, đầy ẩn ý từ từ nở trên môi hắn .
“Em quên?”
“Em…” Mặt cô đỏ bừng, nóng rực .
Hắn bước tới, lướt ngón tay qua hông cô, nơi lớp vải mỏng dính vào làn da ẩm ướt. “Không sao,” hắn thì thầm. “Sự đãng trí này… thật đáng yêu.”
“Em không đi đâu!” Cô lắc đầu, xấu hổ muốn chết. “Mọi người sẽ biết…”
“Biết cái gì? Biết em không mặc quần lót?” Hắn cười, nụ cười đó khiến cô run rẩy. “Hay biết em đang mặc… của anh?”
Hắn quay người, mở va-li của mình, rút ra một chiếc… quần lót boxer màu đen tuyền . “Mặc vào,” hắn ra lệnh.
“Không! Em không muốn!” [1210-1211]
“Em nghĩ em có lựa chọn à?” Hắn túm lấy cô, đẩy cô ngồi xuống mép giường. “Hay em muốn anh mặc giúp em?”
Sự đe dọa trong giọng nói của hắn là thật. Bạch Vi run rẩy nhận lấy chiếc quần từ tay hắn. Nó còn mới, vải lụa mềm mại, và to một cách lố bịch so với cô.
Hắn không rời đi. Hắn đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn cô .
Bạch Vi nhắm mắt, cắn môi, lúng túng tốc váy lên, để lộ đôi chân trần thon thả và… khu rừng rậm rạp không gì che đậy. Cô run rẩy xỏ chân vào chiếc quần của hắn.
Vải lụa lạnh lẽo chạm vào làn da nóng hổi của cô. Nó quá rộng . Lớp vải mềm mại cọ xát vào nơi nhạy cảm nhất, nơi vẫn còn sưng tấy sau những cuộc hoan lạc, mang theo mùi hương nam tính đặc trưng của hắn .
“Anh… anh quay đi,” cô lí nhí.
“Em mặc xong chưa?” Hắn phớt lờ.
Cô vội vàng kéo váy xuống, cảm thấy như mình vừa làm một việc vô cùng nhục nhã. Cô đang mặc quần lót của anh trai mình, và hắn vừa chứng kiến toàn bộ quá trình đó.
Bữa tiệc tối trở thành một cuộc tra tấn .
Cô khoác tay Bạch Hiển, cố gắng mỉm cười tao nhã. Nhưng dưới lớp váy dạ hội mỏng manh, chiếc quần boxer của hắn như một bí mật dơ bẩn, một sự nhắc nhở thường trực về quyền sở hữu của hắn . Mỗi bước đi, lớp vải lụa lại cọ vào đùi non, vào khe huyệt, khiến cô vừa xấu hổ vừa… kích thích.
Cô cảm thấy như mọi ánh mắt đều xuyên qua lớp váy, thấy rõ sự trần trụi và bí mật đồi trụy của cô .
Bạch Hiển, dĩ nhiên, biết hết. Hắn cúi xuống, ghé sát tai cô giữa tiếng nhạc du dương, giọng nói đủ để cô nghe thấy:
“Ngoan lắm,” hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào vành tai ửng đỏ của cô. “Em có cảm thấy… hơi thở của anh đang bao bọc lấy em không?” [1229, 1219]
Mặt Bạch Vi đỏ bừng. Hắn là một con quỷ!
Cô mệt lử . Không phải vì bữa tiệc, mà vì phải căng thẳng gồng mình che giấu bí mật kia. Bạch Hiển nhìn thấu sự mệt mỏi của cô. Hắn lịch thiệp xin lỗi vài vị giám đốc, nói rằng vị hôn thê của hắn cần nghỉ ngơi.
Hắn đưa cô về tận thang máy, nhìn cô bước vào, ánh mắt hắn sâu thẳm. “Ngủ ngon, Vi Vi. Ngày mai… mặc tiếp cái đó nhé.”
Cửa thang máy đóng lại, nhốt cô cùng sự xấu hổ và khuôn mặt nóng bừng của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận