Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Vị Của Kẻ Lạ
Bạch Vi ngồi co rúm trong một góc của hội trường ồn ã . Tiếng nhạc điện tử đập thình thịch vào màng nhĩ, nhưng không thể át đi tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực cô. Cô vừa chạy trốn khỏi một con quỷ , để rồi nhận ra mình rơi vào một không gian xa lạ, đầy rẫy những ánh mắt tò mò .
Cô cảm thấy trần trụi. Cái tháp ngà mà Bạch Hiển vất vả xây dựng [832, 1739] dường như đã nứt ra, và cô đang run rẩy trước thế giới bên ngoài.
Đô Tuần ngồi đối diện, nhã nhặn giữ một khoảng cách, nhưng ánh mắt anh ta thì không . Nó liên tục quét qua gương mặt hoảng hốt của cô, qua đôi môi run rẩy, qua cả sự ngây thơ đến mức khó tin.
“Cậu thật sự sợ đến vậy sao?” Hắn ta hỏi, giọng đầy vẻ hứng thú. “Chỉ là gặp một người không muốn gặp thôi mà?”
Bạch Vi lắc đầu quầy quậy, không muốn giải thích . Cô không thể nói rằng, “người không muốn gặp” đó chính là kẻ đã bóp nát cổ họng cô trong đêm trăng lạnh lẽo [1986-1988].
Cô chỉ biết cắm cúi nhìn vào màn hình điện thoại, cầu nguyện tin nhắn của Bạch Hiển . Hắn là cứu tinh duy nhất, là sợi dây an toàn duy nhất của cô.
Điện thoại rung lên. Là hắn gọi!
Cô vội vàng bắt máy, chạy ra một góc khác đỡ ồn ào hơn.
“ANH HAI!” Giọng cô vỡ òa, đầy uất ức.
“Em đang ở đâu?” Giọng Bạch Hiển ở đầu dây bên kia lập tức đông cứng lại. Hắn nghe rõ tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói lả lơi của đám đông. “Cái chỗ quái quỷ gì ồn ào vậy? Anh đã nói em không được…”
“Em sợ lắm!” Bạch Vi cắt ngang. “Em thấy… em thấy Bác hai! Lão ta ở ngay sảnh khách sạn!”
Sự im lặng đáng sợ kéo dài vài giây. Bạch Vi nghe rõ tiếng hít vào đầy kiềm chế của hắn.
“Bình tĩnh,” hắn gằn giọng, “Lão ta làm gì em?”
“Em… em chạy trốn… Em không biết em chạy vào đâu nữa… Em… em gặp bạn…”
“Bạn?” Hắn cười khẩy, nụ cười lạnh thấu xương. “Em gái ngoan của anh, ở cái nơi quỷ quái này, em lấy đâu ra ‘bạn’?”
“Là… là bạn trong game… Anh ta là bang chủ…” [1291, 1342]
“Câm mồm!” Bạch Hiển gầm lên, rồi lập tức dịu giọng. Hắn biết cô đang hoảng loạn. “Nghe đây, Vi Vi. Gửi định vị cho anh . Ngồi yên một chỗ. Không được nói chuyện với bất cứ thằng đàn ông nào khác, em nghe rõ chưa? Em mà dám di chuyển một bước, hay để thằng nào chạm vào người, em chết với anh.”
Hắn cúp máy.
Bạch Vi dựa vào tường, thở hổn hển. Lời đe dọa của hắn, thay vì làm cô sợ hãi, lại khiến cô cảm thấy… an toàn một cách bệnh hoạn. Hắn đang đến. Kẻ thống trị của cô đang đến.
Cô quay lại chỗ ngồi, Đô Tuần vẫn ở đó, mỉm cười kiên nhẫn.
“Anh trai cậu à?”
Bạch Vi gật đầu, ôm chặt điện thoại vào ngực, không nói một lời. Anh trai dặn cô không được nói chuyện.
Sự im lặng của cô khiến đám đông xung quanh càng thêm tò mò. Họ bắt đầu tụ tập lại, những lời trêu ghẹo vang lên .
“Ôi chao, bang chủ, đây là ‘Thức Vi’ thật sao? Xinh quá vậy!”
“Bang chủ phu nhân tương lai đây rồi!”
“Hai người hẹn hò qua mạng bao lâu rồi? Đêm nay ‘động phòng’ luôn ở khách sạn này hả?”
Những lời nói thô bỉ, những tiếng cười cợt nhả khiến mặt Bạch Vi trắng bệch. Cô quen sống trong sự bảo bọc tuyệt đối, những lời trêu đùa này đối với cô còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Cô đứng bật dậy, muốn chạy trốn .
Đô Tuần thấy vậy, vội đứng lên, định nói gì đó để giải vây . Nhưng đã quá muộn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận