Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuyên Ngôn Của Kẻ Thống Trị
Một bóng đen cao lớn đột ngột xuất hiện ở cửa hội trường, mang theo khí lạnh thấu xương, dập tắt mọi âm thanh ồn ào.
Bạch Hiển đứng đó. Hắn không cần nói gì, chỉ riêng ánh mắt sắc như dao găm của hắn cũng đủ khiến đám đông dạt ra như Moses rẽ nước biển Đỏ. Hắn quét mắt một lượt, rồi dừng lại ngay chỗ Bạch Vi.
“Anh hai!”
Bạch Vi như con chim non thấy tổ. Cô không suy nghĩ gì nữa, lao thẳng về phía hắn, bất chấp mọi ánh mắt . Cô vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn, hai tay bấu chặt lấy áo sơ mi, run rẩy nức nở .
“Em sợ… Em sợ lắm…”
Bạch Hiển không nói gì. Hắn chỉ siết chặt vòng tay, kéo cô vào lòng, gần như nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất. Hắn vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc. Con mồi nhỏ của hắn đã bị doạ sợ.
Lúc này, Đô Tuần mới sực tỉnh. Hắn bước tới, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trước khí áp khủng khiếp của người đàn ông kia.
“Chào anh,” Đô Tuần chìa tay ra, cố mỉm cười thân thiện . “Tôi là Đô Tuần, bạn trên mạng của… cô ấy.”
Bạch Hiển liếc nhìn bàn tay đang chìa ra, rồi chậm rãi ngước lên nhìn Đô Tuần. Một cái nhìn lạnh lùng, đánh giá, như thể đang nhìn một con côn trùng phiền phức.
Hắn không bắt tay ngay. Hắn kéo Bạch Vi ra hẳn sau lưng mình, dùng cơ thể cao lớn che chắn cô hoàn toàn khỏi tầm mắt của Đô Tuần . Một hành động chiếm hữu nguyên thủy và rõ ràng.
Chỉ khi Bạch Vi đã an toàn nép sau lưng hắn, hắn mới hờ hững chìa tay ra, nắm lấy tay Đô Tuần. Một cái siết tay đủ mạnh để khiến Đô Tuần khẽ nhíu mày .
“Cảm ơn,” giọng Bạch Hiển trầm thấp, không một chút cảm xúc. “Giờ thì, tôi đưa vị hôn thê của tôi về.”
Vị hôn thê.
Ba chữ này như một quả bom nổ tung. Đô Tuần sững sờ. Bạch Vi, đang nép sau lưng hắn, cũng sững sờ.
Hắn không đợi Đô Tuần đáp lại, lập tức ôm eo Bạch Vi, gần như là lôi cô đi, xoay người rời khỏi hội trường , để lại một đám đông ngơ ngác và một Đô Tuần đứng chôn chân tại chỗ .
Trở về căn phòng tổng thống. Cánh cửa vừa đóng sập lại, Bạch Vi còn chưa kịp hoàn hồn, hắn đã gọi điện.
“Điều hai vệ sĩ giỏi nhất lên phòng tôi. Ngay lập tức,” hắn ra lệnh. “Từ giờ, phu nhân đi đâu, phải có người theo sát 24/24. Bất cứ ai, nhất là Bạch Trường Thiên, dám bén mảng tới gần, lập tức báo cho tôi.”
Hắn cúp máy, quay lại nhìn Bạch Vi vẫn đang run rẩy. Hắn kéo cô vào lòng, lần này là một cái ôm dịu dàng nhưng vẫn đầy kìm kẹp.
“Nói anh nghe, em sợ cái gì?”
“Em… em sợ Bác hai… Em sợ lão ta lại hại anh…”
Bạch Hiển bật cười. “Hại anh?” Hắn nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Vi Vi, em ngây thơ quá. Lão ta bây giờ như con chó cụt đuôi, chạy đến đây là để cầu xin anh tha mạng [1386-1387]. Người nên sợ là lão ta, không phải em.”
Hắn lau đi giọt nước mắt trên má cô . “Nhưng anh hài lòng vì em biết sợ. Chỉ khi sợ hãi, em mới biết ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay anh.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận