Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bài Học Từ Nơi Dơ Bẩn
Bạch Vi tỉnh dậy khi ánh nắng đã gay gắt. Toàn thân cô như bị tháo rời ra rồi lắp lại một cách cẩu thả . Mỗi một thớ cơ, mỗi một tấc da thịt đều đang gào thét phản đối. Hắn… gã đàn ông tối qua… là anh trai cô… đã thao cô đến mức này.
Cô lảo đảo bước xuống giường, tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ một thân hình trắng nõn chi chít những dấu hôn bầm tím, như một bức tranh thủy mặc bị vấy bẩn bởi những nét mực cuồng loạn . Nơi hạ thân vẫn còn sưng tấy, đau rát. Cô có thể cảm nhận rõ ràng dòng tinh dịch nóng hổi của hắn từ đêm qua vẫn còn đọng lại, đang từ từ rỉ ra, vừa nhục nhã vừa dâm mị.
Cô lê bước vào phòng tắm, chỉ muốn ngâm mình trong bồn nước nóng, gột rửa đi dấu vết của hắn. Nhưng khi vừa bước vào, cô đã khựng lại.
Hắn đứng đó.
Bạch Hiển đã thay một bộ âu phục mới tinh, tóc tai chải chuốt gọn gàng . Hắn đã sẵn sàng cho một ngày làm việc. Chỉ có điều, trong tay hắn đang cầm thứ gì đó.
Là chiếc quần lót boxer của hắn mà cô đã vứt đi .
“Em vứt nó?” Giọng hắn bình thản đến rợn người.
Bạch Vi giật mình, sợ hãi lùi lại. “Nó… nó bẩn rồi… Em mặc qua rồi…”
“Bẩn?” Hắn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Thứ dính mùi của em, thì em cho là bẩn?”
“Em…” Cô lắp bắp. “Anh đâu thể… mặc lại…”
“Ai cho em cái quyền đó?” Hắn ném chiếc quần lót xuống sàn, bước về phía cô. Hắn vừa đi vừa tháo chiếc cà vạt đắt tiền , rồi đến hàng cúc áo âu phục . Áo sơ mi bên trong cũng bị hắn phanh ra, để lộ lồng ngực rắn chắc như đá tảng.
“Anh… anh hai… anh sắp trễ làm…”
“Công việc có thể đợi,” hắn gằn giọng, “Nhưng dạy dỗ lại vật sở hữu không biết điều của mình… thì không thể.”
Hắn tóm lấy cô, vác cô lên vai như một bao tải, mặc cho cô la hét yếu ớt. Hắn không ném cô lên giường. Hắn mang cô vào thẳng phòng tắm, mở vòi hoa sen .
Nước lạnh!
“A!” Cô hét lên, dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào người, khiến cô run bần bật.
“Tỉnh táo lại cho anh!” Hắn gầm lên, ép cô vào vách tường gạch men lạnh ngắt. Hắn cúi xuống, ngấu nghiến lấy môi cô . Nụ hôn trừng phạt này vừa lạnh lẽo vì nước, vừa nóng bỏng vì giận dữ.
“Em… ưm… buông…”
Hắn không buông. Hắn bế thốc cô lên, đặt cô ngồi chênh vênh trên bệ bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch . Hắn tách hai chân cô ra, vùi mặt vào giữa.
“Anh… không… Anh hai… dơ lắm… Đừng mà!” Bạch Vi hoảng loạn tột độ. Hắn định làm gì?
Hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu. “Dơ? Em dám nói dơ với anh? Vậy để anh cho em thấy, thứ ‘dơ bẩn’ của em, đối với anh nó là tuyệt phẩm thế nào!”
Hắn không một chút do dự, cúi xuống, vươn lưỡi .
“Không! Aaaaaa!”
Bạch Vi gào lên. Lý trí cô tan vỡ. Anh trai cô. Người anh trai hoàn mỹ, sạch sẽ đến mức bệnh hoạn của cô, giờ đang quỳ gối, dùng miệng… dùng lưỡi… liếm láp nơi tư mật nhất của cô .
Sự xấu hổ, nhục nhã, và một luồng khoái cảm bệnh hoạn ập đến cùng một lúc, đánh cho cô tơi tả. Hắn không chỉ liếm, hắn mút, hắn dùng lưỡi điêu luyện khuấy đảo, tìm kiếm hạt nhân nhạy cảm .
Bàn tay cô bấu chặt lấy tóc hắn, muốn đẩy ra nhưng lại vô thức kéo hắn vào gần hơn .
“Dơ… hức… anh hai… dơ…”
“Không dơ,” hắn ngẩng lên, khóe môi còn dính dịch ái muội, giọng khàn đặc, “Bất cứ thứ gì của Vi Vi, đều không dơ. Kể cả nơi này.”
Hắn lại cúi xuống, lần này còn mạnh bạo hơn. Hắn mút lấy dòng mật ngọt đang trào ra không ngừng, như một kẻ hành hương đang uống nước thánh. Bạch Vi cong người, ngửa đầu ra sau, đập vào tấm gương lạnh lẽo . Cô không chịu nổi nữa. Toàn thân cô co giật, một dòng điện nóng bỏng bắn ra từ hạ thân, khiến cô thét lên một tiếng lịm đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận