Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Khiêu Chiến Bị Dập Tắt
Đô Tuần đứng đó, rạng rỡ như ánh mặt trời . Hắn mặc đồ thể thao sành điệu, trông như một công tử nhà giàu đích thực. Hắn nhìn Bạch Vi, rồi nhìn quầy bánh kem.
“Sao không mua? Hay là… anh trai cậu lại không cho?” Hắn cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Bạch Vi đỏ mặt, lùi lại một bước. “Không… không phải…”
“Thôi nào,” Đô Tuần nhún vai. “Anh ta không cho, thì tôi mời.” Hắn quay sang nhân viên: “Lấy cho tôi cái bánh Black Forest kia.”
“Không cần! Tôi không ăn!” Bạch Vi vội vàng xua tay. Cô hoảng sợ liếc nhìn về phía Bạch Hiển. Hắn vẫn đang đứng đó, cách cô không xa, nói chuyện với vị giám đốc, nhưng cô biết, hắn đang xem. Hắn đang xem cô sẽ xử lý thế nào.
“Sao lại không ăn?” Đô Tuần cầm lấy hộp bánh nhân viên vừa gói xong, đưa cho cô. “Sợ anh trai cậu à? Cậu lớn rồi mà, đâu phải con nít.” Hắn cố tình nói lớn.
Bạch Vi cứng họng. Cô không dám nhận.
“Tiện thể, tối nay bang ta có tiệc rượu cuối cùng, cậu…”
Đô Tuần chưa kịp nói hết câu, hắn bỗng im bặt. Nụ cười trên môi hắn cứng lại.
Bạch Hiển đã đứng ngay sau lưng Bạch Vi từ lúc nào.
Không ai biết hắn đến khi nào. Hắn không nói một lời. Hắn chỉ lẳng lặng vươn tay, lấy hộp bánh Black Forest từ tay Đô Tuần.
Sau đó, trước ánh mắt sững sờ của Bạch Vi và Đô Tuần, hắn thản nhiên quay người, đặt hộp bánh trở lại quầy .
“Chúng tôi không mua,” hắn nói với nhân viên.
Rồi hắn quay lại, nắm lấy cổ tay Bạch Vi. “Đi về.”
“Nhưng…”
Hắn không cho cô nói thêm. Hắn kéo cô đi, một lực không thể chống cự. Hắn lướt qua Đô Tuần như lướt qua không khí.
Bạch Vi bị hắn kéo đi xềnh xệch. Cô tức giận. Hắn làm cô mất mặt!
Nhưng cơn tức chưa kịp bùng lên, hắn đã dừng lại. Hắn quay sang vị giám đốc đang tái mặt bên cạnh: “Phiền ông hủy cuộc họp chiều nay. Tôi bận rồi.”
Nói rồi, hắn kéo cô ra khỏi khách sạn, đẩy cô vào chiếc xe thể thao đang chờ sẵn.
“Anh… anh đưa em đi đâu?”
Hắn không trả lời. Hắn nổ máy, chiếc xe lao vút đi.
Hắn lái xe rất lâu. Khi dừng lại, Bạch Vi ngỡ ngàng. Hắn đưa cô đến… bức tường thành cổ mà cô đòi đến hôm qua [1517-1518].
“Em…”
“Xuống xe,” hắn ra lệnh.
Hắn không trừng phạt cô. Hắn đang… dỗ cô?
Hắn kéo cô đi tham quan, vẫn nắm chặt tay cô . Hắn đang dùng hành động để nói cho cô biết: Mọi thứ em muốn, chỉ có anh mới có thể cho. Kẻ khác? Bọn chúng không có tư cách.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận