Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chồng Ơi
Bạch Vi nhanh chóng quên đi sự khó chịu ban nãy. Cô như một đứa trẻ được thả vào công viên . Cô chỉ trỏ, cô reo hò.
“Anh hai! Em muốn ăn kẹo hồ lô!”
“Anh hai! Em muốn cái túi lưu niệm kia!”
Bạch Hiển kiên nhẫn đi theo, trở thành cái máy ATM di động đúng nghĩa . Hắn mua mọi thứ cô chỉ, trừ những thứ không tốt cho sức khỏe. Hắn nuông chiều cô, đáp ứng mọi yêu cầu của cô.
Một bà mẹ dắt con đi ngang qua, nhìn cảnh tượng này, bật cười: “Bạn trai chiều bạn gái quá nhỉ. Trông cứ như đang dắt con gái đi chơi vậy.” [1535-1537]
Bạch Hiển khựng lại. Hắn nhìn Bạch Vi, lúc này đang lem luốc kẹo bông gòn , rồi bật cười.
“Đúng là con gái thật.”
Hắn quay sang, trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô và đám đông du khách, hắn cúi xuống. Hắn không lau miệng cho cô. Hắn vươn lưỡi, liếm sạch vệt đường dính trên khoé môi cô, rồi thuận thế, hôn cô thật sâu .
“Ưm!”
Bạch Vi xấu hổ muốn chết . Giữa ban ngày ban mặt!
“Anh… anh làm cái gì vậy!” Cô đẩy hắn ra, mặt đỏ bừng.
Hắn nhếch môi, ánh mắt đầy chiếm hữu. “Em gọi anh là gì?”
“Anh… anh hai…”
“Sai rồi,” hắn lắc đầu, nụ cười tắt ngấm. “Ở bên ngoài, em phải gọi anh là gì?”
Bạch Vi run rẩy. Hắn lại ép cô.
“Ch…”
“Anh không nghe rõ.”
“Ch… Chồng…” Tiếng nói lí nhí như muỗi kêu, tan vào trong gió.
Hắn giả vờ không nghe thấy , nghiêng tai về phía cô.
Bạch Vi tức đến dậm chân. Cô hít một hơi thật sâu, gân cổ lên, hét vào mặt hắn:
“CHỒNG! Em muốn mua cái kia!” Cô chỉ đại vào một sạp hàng cổ trang gần đó .
Bạch Hiển sững sờ. Rồi hắn bật cười. Một nụ cười rạng rỡ, sảng khoái, khiến mọi người xung quanh cũng phải ngoái nhìn.
“Được! Mua! Mua hết!”
Hắn kéo cô vào sạp hàng, không thèm nhìn giá, chỉ cần cô liếc mắt đến bộ nào, hắn lập tức vung tay: “Gói lại!” .
Chủ sạp vui đến không khép được miệng .
Tối đó, trên con thuyền nhỏ trôi lững lờ giữa hồ, Bạch Vi mệt mỏi tựa vào lòng hắn . Cả ngày hôm nay, hắn đã cho cô mọi thứ cô muốn, nhưng cô biết, cái giá phải trả chính là sự tự do.
“Anh hai…” cô lơ đãng gọi.
“Hửm?”
“Nếu… nếu em không xuyên vào đây, anh… anh có thật sự cưới Chu Tử Nhược không?”
Bạch Hiển im lặng. Hắn nhìn xuống mặt hồ lấp lánh ánh đèn . Một lúc lâu sau, hắn mới nói, giọng khàn khàn:
“Đừng hỏi anh câu đó.”
Bởi vì hắn sợ. Hắn sợ nếu không có sự sắp đặt trớ trêu này của số phận, hắn sợ hắn sẽ thật sự làm ra chuyện tày đình như trong cơn ác mộng kia…
Hắn cúi xuống, hôn cô thật sâu . Hắn không muốn nghĩ nữa. Hiện tại, cô là của hắn. Chỉ vậy là đủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận