Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Năng Lực Ẩn Giấu Của Thỏ Ngọc
Liễu Như Yên lười biếng dựa vào người Đô Tuần, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua Bạch Vi, rồi dừng lại đầy nóng bỏng trên bóng dáng Bạch Hiển đang vung gậy ở đằng xa. Ả cong môi, một nụ cười đầy tính toán, thì thầm với Đô Tuần nhưng đủ để Bạch Vi nghe thấy:
“Đô Tuần, người đàn ông kia… là ai vậy? Trông thật ‘chất’. Hàng cực phẩm.”
Ả cố tình lờ Bạch Vi đi, như thể cô chỉ là không khí, là cái bóng mờ nhạt đi kèm. Bạch Vi siết nhẹ ly nước trong tay. Cô quen với việc này. Quen với việc mọi người phụ nữ đều thèm muốn anh hai của cô. Nhưng lần này, cảm giác thật khác. Nó không còn là tự hào, mà là một sự khó chịu âm ỉ, như có con kiến nào đang bò dưới da thịt.
Đúng lúc đó, một sự hỗn loạn bất ngờ nổ ra ở khu nghỉ ngơi cách đó không xa.
Một người đàn ông ngoại quốc, tóc vàng, vạm vỡ, đột ngột ôm lấy ngực, khuôn mặt đỏ bừng rồi nhanh chóng tái nhợt đi. Anh ta ngã vật xuống ghế, thở dốc, cố gắng nói điều gì đó bằng một thứ ngôn ngữ mà không ai hiểu nổi. Mọi người xúm lại, hoảng loạn, tiếng Anh tiếng Trung xen lẫn, nhưng không ai hiểu được anh ta đang gào lên cái gì.
“Bác sĩ! Gọi bác sĩ!”
Đô Tuần nhíu mày, lẩm bẩm: “Hình như không phải tiếng Anh.”
Liễu Như Yên bĩu môi, rõ ràng thấy phiền phức vì màn kịch hay của ả bị cắt ngang.
Ngay khoảnh khắc đó, Bạch Vi bỗng đứng bật dậy. Cô vứt lại ly nước, lao nhanh qua đám đông. Mọi sự rụt rè, e lệ biến mất. Cô quỳ xuống bên cạnh người đàn ông, cất giọng nói rõ ràng, rành rọt bằng tiếng Ý trôi chảy.
Cả đám đông nín lặng.
Người đàn ông kia như vớ được phao cứu sinh. Ông ta lắp bắp, chỉ vào túi quần thể thao của mình. Bạch Vi nhanh chóng lục tìm, lôi ra một lọ thuốc nhỏ xíu, đổ một viên ra tay và nhét vào miệng ông ta.
Khi đội ngũ y tế của sân golf chạy đến, Bạch Vi đã đứng đó, bình tĩnh phiên dịch lại tình trạng của bệnh nhân. Cô nói ông ta có tiền sử bệnh tim, đây là thuốc trợ tim khẩn cấp.
Ánh nắng chiếu lên sườn mặt thanh tú của cô. Không còn là con thỏ non sợ sệt, mà là một người phụ nữ thông tuệ, điềm tĩnh và đầy năng lực.
Đô Tuần đứng như trời trồng. Hắn nhìn cô không chớp mắt. Hắn cứ nghĩ cô là một bình hoa sứ mỏng manh, được bao bọc quá kỹ. Hóa ra, bên trong lớp sứ ấy là kim cương. Một sự hứng thú mãnh liệt, một khao khát muốn khám phá, trỗi dậy trong lòng hắn.
Liễu Như Yên nghiến răng. Con ranh con giả tạo này lại vừa cướp mất toàn bộ sự chú ý.
Ở phía xa, Bạch Hiển hạ gậy xuống. Hắn nhìn cô, ánh mắt không một chút ngạc nhiên. Hắn biết. Hắn biết cô gái của hắn ưu tú đến nhường nào. Nhưng điều hắn thấy, không chỉ là sự ưu tú. Hắn thấy cái cách Đô Tuần đang nhìn cô. Và một cơn cuồng phong chiếm hữu lạnh lẽo bắt đầu nổi lên trong lồng ngực hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận