Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Bị Bỏ Rơi
“Bạn gái anh sắp tuột xích rồi kìa.” Bạch Vi không nhìn Liễu Như Yên, cô quay sang Đô Tuần, giọng lạnh như băng. “Anh không định quản cô ta lại à? Hay anh thích được cắm sừng công khai?”
Đô Tuần nhún vai, nụ cười trên môi có chút gượng gạo. Hắn nhìn Liễu Như Yên, rồi lại nhìn Bạch Vi.
“Thức Vi, em không hiểu đâu. Đây là ‘tự do’ của cô ấy.”
“Tự do?” Bạch Vi cười nhạt.
“Nói thẳng ra,” Đô Tuần mất kiên nhẫn, hắn cũng ghét bị đặt vào thế khó xử, “Giữa tôi và cô ta là giao dịch. Cô ta cần tiền, cần địa vị. Tôi cần một cơ thể nóng bỏng để giải trí. Giờ cô ta tìm thấy mỏ vàng lớn hơn, tôi cản làm gì? Chúc cô ta may mắn.”
Hắn nói huỵch toẹt, không chút nể nang. Liễu Như Yên cũng không hề xấu hổ, ngược lại còn có vẻ tự đắc.
Đúng lúc đó, Bạch Hiển kết thúc vòng chơi, hắn lau mồ hôi, cất bước đi về phía khu nghỉ.
Tim Liễu Như Yên đập thình thịch. Đây là cơ hội.
Ả đứng bật dậy, dáng vẻ lả lướt, cố tình đi lướt qua Bạch Vi. Ả rút từ trong ngực áo ra một mảnh giấy nhỏ (là số điện thoại) , và khi Bạch Hiển vừa đến gần, ả vờ như vô tình, cúi người thật thấp, để lộ gần như trọn vẹn khe ngực căng đầy.
“Anh đẹp trai,” ả dùng giọng ngọt ngào nhất, “Anh làm rơi đồ này.”
Ả định nhét mảnh giấy vào túi quần thể thao của Bạch Hiển.
Bạch Vi không thể chịu đựng được nữa. Cô đứng phắt dậy, định bỏ đi. Cô không muốn thấy cảnh tượng ghê tởm này.
Nhưng Bạch Hiển còn nhanh hơn.
Hắn không né, mà giơ tay ra, bắt gọn cổ tay của Liễu Như Yên. Mảnh giấy rơi lả tả xuống đất.
“Này!” Liễu Như Yên giật mình.
Ánh mắt Bạch Hiển lạnh như băng địa ngục. Hắn không nhìn cô ta, mà nhìn mảnh giấy dưới đất. Rồi hắn ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Liễu Như Yên, gằn từng chữ:
“Giữ chút tự trọng cho mình đi. Đừng làm bẩn mắt tôi.”
Hắn buông tay ả ra, mạnh đến mức ả loạng choạng lùi lại. Hắn rút khăn tay ra, lau ngón tay vừa chạm vào ả, rồi ném chiếc khăn xuống đất, ngay cạnh mảnh giấy kia.
Sau đó, hắn quay người, nắm lấy tay Bạch Vi đang sững sờ, kéo cô đi, không thèm ngoảnh lại.
Liễu Như Yên tái mặt, xấu hổ và tức giận. Ả quay sang Đô Tuần, định tìm sự an ủi.
Nhưng Đô Tuần cũng đứng dậy. Hắn nhìn ả bằng ánh mắt chán ghét.
“Tôi đã nói rồi,” hắn lắc đầu, “Tôi không có hứng thú dùng chung đồ với kẻ khác. Nhất là… đồ mà kẻ khác đã vứt đi.”
Hắn cũng bỏ đi, để lại Liễu Như Yên một mình, run rẩy giữa sân golf lộng gió.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận